Ngay khi mẹ tuyên bố chị gái là “niềm tự hào của dòng họ” vì lên báo, phóng viên gọi điện xin phỏng vấn tôi – tác giả thật sự đứng sau bút danh nổi tiếng mà cả gia đình từng chê là “nghề viết lách vô bổ”.

Chapter 1:

Part 1

Ngay khi mẹ tuyên bố chị gái là “niềm tự hào của dòng họ” vì lên báo, phóng viên gọi điện xin phỏng vấn tôi – tác giả thật sự đứng sau bút danh nổi tiếng mà cả gia đình từng chê là “nghề viết lách vô bổ”.

Căn nhà nhỏ ở một con ngõ yên tĩnh thuộc quận Đống Đa, Hà Nội, chiều nay bỗng trở nên ồn ào hơn mọi ngày. Mùi hoa sữa đầu mùa thoang thoảng qua khung cửa sổ nhưng không thể át được giọng nói lảnh lót của Mẹ Lan. Bà đứng giữa phòng khách, tay cầm tờ báo giấy còn phẳng phiu, khuôn mặt rạng rỡ như ánh nắng chiều hắt qua ô cửa.

Mỗi nếp nhăn trên khóe mắt Mẹ Lan dường như giãn ra, biểu lộ niềm tự hào không thể che giấu. Tờ báo Tuổi Trẻ được bà nâng niu như một bảo vật, và ánh mắt bà quét qua từng dòng chữ in đậm trên trang nhất.

“Mày xem này Hà Phương!” Mẹ Lan gọi to, giọng tràn đầy phấn khích.

Hà Phương ngồi ở góc bàn làm việc, ánh mắt dán vào màn hình máy tính. Cô chỉ khẽ ngẩng đầu lên, rồi lại cúi xuống, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua môi.

“Cái Mai nhà mình đó, nó lên báo!” Mẹ Lan không đợi phản hồi, bà tiếp tục. “Báo chính thống luôn chứ! Phóng sự về ‘phụ nữ thành đạt trong ngành tài chính’ cơ đấy.”

Bà Lan phẩy phẩy tờ báo, như muốn khoe khoang với cả bức tường cũ kỹ trong nhà. Ánh mắt bà lấp lánh sự thỏa mãn.

“Nó đã bảo rồi, phải làm cái gì cho ra tấm ra món thì mới được xã hội công nhận. Chứ cái nghề viết lách lẩn quẩn trong phòng tối ngày thì được cái gì?”

Câu nói cuối cùng của Mẹ Lan, dù không trực tiếp hướng về Hà Phương, vẫn như một mũi kim châm vào sâu thẳm. Cô gái vẫn ngồi đó, vai hơi rụt lại, ngón tay khẽ di chuyển trên bàn phím.

“Con bé Mai đúng là biết nghĩ cho gia đình.” Mẹ Lan tiếp tục diễn thuyết. “Làm cái gì cũng phải có tương lai, có danh tiếng, có thu nhập ổn định chứ.”

Mỗi từ ngữ Mẹ Lan thốt ra đều được nhấn nhá, như thể bà đang diễn thuyết trước một đám đông khán giả. Bà liếc nhìn Hà Phương một cái, khuôn mặt Hà Phương vẫn bình thản.

“Nhìn cái Mai bây giờ thì ai mà không hãnh diện chứ.” Bà giơ tờ báo cao hơn. “Làm sếp ngân hàng, lương tháng bao nhiêu tiền, còn được mời lên báo phỏng vấn nữa chứ.”

Hà Phương hít một hơi thật sâu. Lồng ngực cô khẽ nhói lên, nhưng cô đã quá quen với những cảm giác này. Hơn mười năm nay, những lời chê bai về “nghề viết lách vô bổ” đã trở thành điệp khúc quen thuộc trong căn nhà này.

Cô không cãi lại, chỉ im lặng chịu đựng. Một phần trong cô thấy trống rỗng, một phần khác lại mỉm cười cay đắng. Những lời nói ấy không còn đủ sức làm cô tổn thương như trước nữa.

“Đây này, mày xem này!” Mẹ Lan tiến lại gần, tờ báo được dí sát vào mặt Hà Phương. “Cái bức ảnh này đẹp không? Trang trọng, chuyên nghiệp hết sức. Đúng là phụ nữ hiện đại!”

Hà Phương nhìn qua loa bức ảnh chị gái Nguyễn Thị Mai đang mỉm cười rạng rỡ, trong bộ vest công sở thanh lịch. Hình ảnh của một “phụ nữ thành đạt” đúng như Mẹ Lan vẫn hằng mong muốn.

“Lên báo thế này là thơm mặt cả họ, cả làng rồi.” Mẹ Lan ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa cũ kỹ, vẫn không ngừng lật đi lật lại tờ báo. “Từ nay đi đâu Mẹ cũng có thể hãnh diện kể về con bé Mai.”

Bà ngả lưng ra ghế, thở dài một hơi đầy mãn nguyện.

“Mẹ đã nói chuyện với Dì Bích rồi. Dì Bích cũng bảo, đúng là cháu gái Mẹ Lan có khác, đứa nào cũng giỏi giang, đứa nào cũng có số má.”

Hà Phương biết thừa, “đứa nào cũng giỏi giang” ý Mẹ muốn nói duy nhất Mai. Còn cô, luôn là một ngoại lệ không được nhắc đến.

Cô lặng lẽ quay lại với công việc của mình. Những dòng chữ vẫn tiếp tục hiện lên trên màn hình, những con chữ mà Mẹ Lan vẫn cho là “vô bổ”.

Mẹ Lan vẫn còn đang say sưa kể lể những thành tích vang dội của Mai, những lời khen ngợi mà bà đã nghe được từ bạn bè, họ hàng, về một “Nguyễn Thị Mai tài giỏi, thành đạt”. Âm thanh rôm rả của bà lấp đầy căn phòng.

Tiếng khoe khoang của bà dường như không có hồi kết, tựa như một dòng sông không ngừng chảy xiết. Mỗi lời Mẹ Lan thốt ra là một lần Hà Phương tự nhận ra vị trí của mình trong gia đình này, một vị trí luôn nằm dưới cái bóng lớn của chị gái.

“Đúng là niềm tự hào của dòng họ!” Mẹ Lan kết thúc câu chuyện bằng một lời tuyên bố đầy trọng lượng, nhấn mạnh từng từ. “Để xem ai còn dám nói nhà này không có con gái giỏi giang nữa.”

Ngay khoảnh khắc Mẹ Lan vừa dứt lời, một âm thanh bất ngờ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng còn sót lại trong căn phòng. Chiếc điện thoại cũ kỹ của Hà Phương đặt trên bàn rung lên bần bật.

Nó reo lên một hồi dài, tiếng chuông điện thoại như một tiếng sét đánh ngang tai giữa màn độc thoại dài của Mẹ Lan. Hà Phương giật mình, ngón tay cô dừng hẳn trên bàn phím.

Cô nhìn vào màn hình. Một số điện thoại lạ hoắc.

Hà Phương đưa tay nhấc máy, một cảm giác lạ lẫm len lỏi. Giọng nói ở đầu dây bên kia cất lên, tràn đầy sự chuyên nghiệp và hơi vội vã.

“Chào chị Hà Phương ạ? Em là Anh Khải, phóng viên từ báo Thanh Niên.”

Điều gì đã xảy ra sau đó nằm ở bình luận đầu tiên, bởi vì đó là lúc sự thật bắt đầu rò rỉ.

Part 2

Tôi giật mình, cố gắng tập trung vào cuộc gọi. Giọng Mẹ Lan vẫn lảnh lót bên tai, kể lể về Mai, về sự thành đạt và danh tiếng trên báo chí.

“À, vâng, tôi nghe đây.” Tôi đáp khẽ, một tay che miệng điện thoại, một tay ra hiệu cho Mẹ Lan. Nhưng bà không để ý, vẫn say sưa trong câu chuyện của mình.

Phía đầu dây bên kia, giọng Anh Khải vẫn đầy nhiệt huyết. “Chào chị Linh Chi ạ? Em là Khải, phóng viên báo Thanh Niên. Chúng em rất ngưỡng mộ tác phẩm ‘Khúc Giao Mùa’ của chị.”

Tôi cứng người. Linh Chi? Khúc Giao Mùa? Mắt tôi chớp chớp, như không thể tin vào những gì mình vừa nghe.

“Chúng em rất muốn đặt lịch phỏng vấn chị về thành công vang dội của bộ phim chuyển thể từ tác phẩm của chị. Chị có thể sắp xếp thời gian vào chiều mai được không ạ?” Anh Khải tiếp tục, giọng nói tràn đầy sự mong đợi.

Đầu óc tôi quay cuồng. Linh Chi là bút danh của tôi. “Khúc Giao Mùa” là cuốn tiểu thuyết tôi đã dành nhiều năm thai nghén, xuất bản trong bí mật và không bao giờ dám kể với gia đình.

Vậy ra, phóng viên này không tìm Mai. Anh ta tìm tôi. Anh ta tìm “Linh Chi”.

Mẹ Lan vẫn đang thao thao bất tuyệt: “Đúng là con bé Mai, làm gì cũng đâu ra đấy, tiếng tăm lừng lẫy.” Bà vỗ vỗ tờ báo, khuôn mặt rạng rỡ.

Tôi nhìn Mẹ, nhìn tờ báo bà đang cầm. Một bên là lời Mẹ ca ngợi chị gái với thành tích nhỏ bé, một bên là lời đề nghị phỏng vấn cho thành công lớn của chính tôi.

Tôi chết lặng, cổ họng nghẹn ứ. Phóng viên báo Thanh Niên đang tìm một tác giả nổi tiếng, và đó là tôi, chứ không phải “niềm tự hào của dòng họ” mà Mẹ Lan vẫn đang khoe khoang.

Chương 2: Phóng viên tới nhà và sự thật vỡ lẽ

Chiều hôm sau, tôi vẫn còn bàng hoàng khi Anh Khải xuất hiện tại cửa nhà, với nụ cười rạng rỡ và chiếc máy ảnh chuyên nghiệp lủng lẳng trên vai. Mẹ Lan và Mai đã đợi sẵn ở phòng khách, chỉnh trang quần áo, gương mặt rạng rỡ niềm kiêu hãnh như thể họ vừa nhận được một giải thưởng nào đó. Mẹ Lan nhanh nhảu vẫy tay về phía Anh Khải, chuẩn bị giới thiệu Mai.

“Chào cô, cháu là Anh Khải, phóng viên báo Thanh Niên.” Anh Khải lịch sự cúi đầu, nhưng ánh mắt anh lại tìm thẳng đến tôi.

“Chào chị Linh Chi ạ.” Anh Khải nói rõ từng tiếng, rồi chìa tay ra bắt. Tôi ngẩn người nhìn anh, rồi nhìn sang Mẹ Lan và Mai đang đứng trân trân.

Mai khựng lại, nụ cười trên môi đông cứng. Mẹ Lan chớp mắt, dường như không tin vào tai mình.

“Linh Chi… là Hà Phương sao?” Mẹ Lan lắp bắp, giọng đầy vẻ hoài nghi.

Anh Khải không để ý đến sự bối rối của họ. Anh nhiệt tình quay sang tôi, bắt đầu cuộc phỏng vấn.

“Tác phẩm ‘Khúc Giao Mùa’ của chị thực sự là một hiện tượng. Chúng em được biết, doanh thu từ việc bán bản quyền chuyển thể phim đã vượt ngưỡng 5 tỷ đồng rồi.” Anh Khải hào hứng nói, mở cuốn sổ tay.

Tôi thoáng thấy Mai giật mình. Mẹ Lan thì đứng như trời trồng, hai mắt trợn tròn.

“Và số lượng sách bán ra, tính đến thời điểm hiện tại, đã vượt qua con số chục ngàn bản. Thật đáng kinh ngạc!” Anh Khải tiếp tục, không ngừng bày tỏ sự ngưỡng mộ.

Mai lập tức đưa tay lên che miệng, sắc mặt tái mét. Mẹ Lan thở hắt ra, lùi lại một bước, tựa vào tường để giữ thăng bằng.

“Bộ phim ‘Khúc Giao Mùa’ ấy ạ… Chính là bộ phim mà cả nhà tôi vẫn xem mỗi tối đó sao?” Mẹ Lan thì thầm, giọng run rẩy.

Anh Khải gật đầu xác nhận. “Vâng, chính là bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết của chị Linh Chi, được khen ngợi hết lời ạ.”

Mẹ Lan lảo đảo, như thể vừa bị đánh một đòn mạnh. Bà nhìn chằm chằm vào tôi, từ đầu đến chân, như thể chưa từng biết tôi là ai.

Mai cũng không khá hơn, cô đứng bất động, ánh mắt dán chặt vào tôi với vẻ mặt không thể tin được. Đó là bộ phim mà cả nhà tôi vẫn khen không ngớt, bộ phim mà Mai từng say sưa bình luận, thậm chí còn mua sách về đọc.

“Thật… không thể nào…” Mai thì thầm, dường như đang nói với chính mình.

Tôi chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt chạm vào ánh mắt thất thần của Mai. Khoảnh khắc đó, mọi nghi ngờ, mọi lời chê bai về “nghề viết lách vô bổ” dường như tan biến.

Mẹ Lan run rẩy chỉ tay vào tôi. “Con… con chính là Linh Chi?”

“Vâng, con là Linh Chi,” tôi khẳng định, giọng bình thản.

Không khí trong phòng chùng xuống. Sự ngỡ ngàng, sốc và một chút hụt hẫng hiện rõ trên gương mặt Mẹ Lan và Mai. Cái bí mật đã được giữ kín bao lâu nay, giờ đã vỡ òa, phơi bày một sự thật mà họ chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Tôi đã quá quen với việc giữ bí mật, nhưng giờ đây, khi mọi thứ vỡ lở, tôi thấy một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ.

Chương 3: Bóng ma ghen tị

Sau cú sốc ban đầu, bầu không khí trong gia đình tôi trở nên nặng nề. Mẹ Lan bắt đầu dành cho tôi những lời khen ngợi gượng gạo, đôi khi còn kèm theo cái thở dài đầy ẩn ý.

“Ai mà ngờ con bé lại giỏi giang thế,” Mẹ Lan nói với Dì Bích qua điện thoại, nhưng ánh mắt bà vẫn dò xét tôi.

“Đúng là trời cho tài năng, nhưng cũng phải nói nhà xuất bản giúp đỡ nhiều mới được thế này chứ.” Bà nói thêm, giọng đầy vẻ nghi hoặc.

Còn Mai, cô ấy tỏ rõ sự ghen tỵ đến mức khó che giấu. Cô ta không ngừng tìm cách hạ thấp thành công của tôi.

Trong một buổi họp mặt gia đình, khi mọi người đang xúm xít quanh bàn uống trà, Mai bắt đầu.

“Ôi, ‘Khúc Giao Mùa’ đúng là hot thật,” Mai nói, cố ý vặn vẹo môi. “Nhưng mà, tác giả ‘Linh Chi’ này, liệu có phải là một người không nhỉ?”

Dì Bích lập tức quay sang, mắt sáng rỡ. “Là sao Mai? Ý cháu là sao?”

“Thì cũng có thể là một nhóm tác giả, hoặc nhà xuất bản họ có cả một đội ngũ chuyên nghiệp phía sau ấy mà,” Mai khẽ liếc nhìn tôi. “Chứ một người viết trẻ như Hà Phương, sao có thể viết ra được tác phẩm tầm cỡ như vậy ngay lần đầu chứ?”

Tôi giữ im lặng, tay siết chặt cốc trà. Lòng tôi nhói lên vì những lời ám chỉ đó.

“À, cái này Dì cũng nghe loáng thoáng rồi,” Dì Bích hùa theo, gật gù. “Dù sao thì cũng phải có người đỡ đầu, người chỉnh sửa, người lo truyền thông. Hà Phương chắc là người chấp bút may mắn thôi.”

Mai mỉm cười đắc thắng, nhấp một ngụm trà. “Đúng rồi dì ạ. Thành công này chắc là công sức của cả một ê-kíp chứ đâu chỉ riêng mình em ấy.”

Những lời nói đó như những mũi kim châm vào tôi. Tôi cảm thấy bị cô lập ngay trong chính căn nhà của mình, trong vòng tay của những người thân.

Mẹ Lan nghe vậy, cũng thêm vào. “Thôi thì dù sao cũng là cháu mình có thành tích. Nhưng cái nghề này cũng bấp bênh lắm, đâu có ổn định như làm văn phòng đâu.”

Tôi đứng dậy, đặt nhẹ cốc trà xuống bàn. “Con xin phép.”

Tôi rời khỏi phòng, bỏ lại sau lưng những lời bàn tán xì xào và tiếng cười gượng gạo của Mai. Dù đã quen với sự coi thường, nhưng lần này, nó mang một sắc thái cay đắng hơn nhiều.

Chương 4: Đề cử danh giá và sự công nhận bất đắc dĩ

Sự việc lên đến đỉnh điểm khi Báo Văn Nghệ chính thức công bố danh sách đề cử cho Giải thưởng Văn học Quốc gia uy tín. Tôi đang ngồi vẽ minh họa cùng Nam Anh thì điện thoại reo không ngớt.

“Hà Phương ơi, chị lên báo rồi này!” Nam Anh reo lên, đưa điện thoại cho tôi xem.

Trong hạng mục “Tiểu thuyết Xuất sắc nhất”, cái tên “Linh Chi” với tác phẩm “Khúc Giao Mùa” chễm chệ ở vị trí đầu bảng. Hình ảnh bìa sách và tên tôi (bút danh) nổi bật trên trang nhất.

Tin tức này nhanh chóng lan truyền khắp các mặt báo, lan đến cả nhà tôi. Mẹ Lan vội vàng gọi điện cho tôi.

“Hà Phương! Con có thấy chưa? Giải thưởng lớn đấy con ơi!” Giọng Mẹ Lan tràn ngập sự phấn khích, lẫn cả chút tự hào miễn cưỡng. “Đúng là con gái của mẹ! Ai mà ngờ…”

Tôi nghe tiếng bà khoe khoang với bạn bè qua điện thoại, giọng điệu thay đổi 180 độ. “Con gái tôi đấy! Tác giả nổi tiếng Linh Chi đấy! Đề cử Giải thưởng Văn học Quốc gia đấy các bà ạ!”

Mai thì chìm sâu trong sự uất hận. Cô ta nhốt mình trong phòng, thỉnh thoảng tôi lại nghe tiếng đồ đạc va chạm.

Tôi biết, thành công này đã buộc Mai phải chấp nhận sự thật. Nhưng điều đó không làm cô ta chấp nhận tôi.

Vài ngày sau, tôi vô tình thấy Mai lén lút lục lọi những cuốn sách cũ trong giá sách nhà tôi. Cô ta cẩn thận lật từng trang, dường như đang tìm kiếm điều gì đó.

Tôi để ý Mai còn dò hỏi Nam Anh những câu chuyện thời thơ ấu của tôi khi Nam Anh đến chơi. “Nam Anh này, Hà Phương hồi nhỏ có hay ghi chép gì không?” Mai hỏi, ánh mắt đầy vẻ tò mò.

Nam Anh nhìn cô ta với ánh mắt khó hiểu. “Chỉ có cuốn sổ vẽ vời với viết linh tinh của Hà Phương thôi chứ làm gì có gì khác.”

Tôi cảm thấy một sự bất an lớn dâng lên trong lòng. Mai không chỉ ghen tỵ, cô ta đang lên kế hoạch trả đũa.

Chương 5: Điều khoản bí mật

Bác Long hẹn tôi tại một quán cà phê quen thuộc, không gian yên tĩnh và trầm mặc. Ông đẩy nhẹ một tách trà nóng về phía tôi.

“Hà Phương, có chuyện này Bác cần nói với con,” Bác Long mở lời, gương mặt trầm ngâm. “Giải thưởng Văn học Quốc gia rất danh giá, nhưng đi kèm với nó là một điều khoản đặc biệt.”

Tôi cảm thấy tim mình thắt lại. “Là gì vậy ạ, Bác?”

“Để đảm bảo tính minh bạch và uy tín của giải thưởng,” Bác Long chậm rãi nói, “tác giả được vinh danh phải công khai danh tính thật tại buổi lễ trao giải.”

Tôi chết lặng. Công khai danh tính? Bấy lâu nay tôi luôn muốn giữ sự riêng tư cho bút danh Linh Chi, để tách biệt cuộc sống cá nhân và sự nghiệp.

“Tức là… con không thể tiếp tục dùng bút danh Linh Chi nữa sao ạ?” Tôi hỏi, giọng run run.

Bác Long lắc đầu. “Không phải không dùng được, mà là con phải xuất hiện với tên thật của mình, Hà Phương, tại buổi lễ. Mọi người sẽ biết Linh Chi chính là Hà Phương.”

Đây là một quyết định khó khăn, đặt tôi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Giữa danh vọng và sự riêng tư, giữa việc đối mặt với công chúng và giữ khoảng cách với những thị phi, tôi không biết phải chọn thế nào.

Bác Long nhìn tôi với ánh mắt đầy thấu hiểu. “Bác biết đây là một gánh nặng, nhưng giải thưởng này sẽ mở ra rất nhiều cánh cửa mới cho con.”

Ông dừng lại một chút, hạ giọng. “Còn một chuyện nữa, Bác nghĩ con nên cẩn trọng.”

Tôi ngước nhìn ông. “Chuyện gì ạ, Bác?”

“Bác có cảm giác Mai đang có những động thái đáng ngờ. Bác thấy con bé có vẻ không vui khi con được đề cử.” Bác Long nói, ánh mắt ông lộ vẻ lo lắng. “Hãy chuẩn bị thật kỹ cho lễ trao giải sắp tới, phòng trường hợp có chuyện bất ngờ xảy ra.”

Tôi gật đầu, lòng nặng trĩu. Lời cảnh báo của Bác Long như một tiếng chuông báo động. Tôi hiểu rằng, đây không chỉ là một giải thưởng văn học, mà còn là một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

Chương 6: Động thái tuyệt vọng

Trong một buổi họp mặt gia đình tuần đó, không khí trở nên căng thẳng. Mai cố tình khơi gợi những câu chuyện cũ, ánh mắt cô ta lướt qua tôi đầy ẩn ý.

“Hà Phương này, em có nhớ hồi bé hai chị em mình hay chơi trò kể chuyện không?” Mai đột ngột hỏi, mỉm cười một cách giả tạo.

Tôi gật đầu, lòng tôi trỗi lên cảm giác bất an. “Có ạ.”

“Đúng rồi! Chị nhớ có lần em kể một câu chuyện về con mèo con bị lạc mẹ, rồi được một cô bé mang về nuôi dưỡng. Câu chuyện ấy cảm động lắm.” Mai tiếp tục, nhìn thẳng vào tôi. “Em còn nhớ không, những câu chuyện tuổi thơ mình từng kể cho nhau nghe?”

Cô ta còn bóng gió về việc tôi có một cuốn sổ tay cũ chứa đầy truyện “không rõ nguồn gốc” đã biến mất từ lâu. “Em có nhớ cái cuốn sổ nhỏ em hay vẽ vời và ghi chép lung tung không? Chị nhớ nó mất từ lâu rồi, tiếc ghê.”

Mẹ Lan cũng nhìn tôi, dường như cũng đang nhớ về cuốn sổ đó. “Đúng rồi, cái cuốn sổ bìa xanh ấy. Hồi nhỏ con bé mê viết lách lắm.”

Thái độ của Mai khiến tôi cảm thấy bất an sâu sắc. Rõ ràng, cô ta đang chuẩn bị một âm mưu lớn hơn.

Sau buổi họp mặt, tôi vội vàng lục lọi ký ức về cuốn sổ tay cũ bị thất lạc. Đó là một cuốn sổ bìa xanh, nơi tôi ghi chép những câu chuyện đầu tiên, những ý tưởng ngây ngô về tuổi thơ mình. Tôi đã cất giữ nó rất kỹ, nhưng không biết nó biến mất từ khi nào.

Tối hôm đó, Nam Anh gọi điện cho tôi. “Hà Phương, chị Mai hôm nay lạ lắm.”

“Chị ấy cứ hỏi tôi về chuyện chị có hay ghi chép gì hồi nhỏ không, rồi nói về mấy câu chuyện cũ của hai chị em.” Nam Anh kể, giọng đầy vẻ lo lắng. “Tôi thấy không ổn chút nào. Chị phải cẩn thận đấy.”

“Tôi cũng cảm thấy như vậy, Nam Anh à,” tôi thở dài. “Chị Mai đang chuẩn bị làm gì đó. Tôi phải tìm lại cuốn sổ tay cũ của mình.”

Nam Anh im lặng một lúc. “Chị Mai không có ý tốt đâu. Chị phải chuẩn bị thật kỹ cho lễ trao giải sắp tới. Đừng để chị ta làm ảnh hưởng đến chị.”

Tôi biết mình không thể trốn tránh được nữa. Cuộc đối đầu đã đến gần.

Chương 7: Đêm vinh danh và sự thật

Ánh đèn sân khấu rực rỡ chiếu thẳng vào tôi, làm tôi hoa mắt. Tôi đứng trên bục vinh quang trong bộ áo dài trang nhã, trái tim đập thình thịch khi MC chuẩn bị công bố danh tính thật của “Linh Chi”. Hàng trăm ống kính máy ảnh chĩa về phía tôi, và tôi biết hàng triệu khán giả truyền hình đang theo dõi.

“Và giờ đây, chúng ta hãy cùng chào đón tác giả thật sự, người đã mang đến ‘Khúc Giao Mùa’ đầy cảm xúc, nhà văn…” MC kéo dài giọng, tạo sự kịch tính.

Đột nhiên, một bóng người từ hàng ghế khán giả xông thẳng lên sân khấu. Mai, gương mặt đỏ gay, tóc tai rũ rượi, giật phắt micro từ tay MC.

“Cô ta là kẻ đạo văn! Cô ta không xứng đáng nhận giải!” Mai hét lớn, giọng nói chói tai vang vọng khắp khán phòng. “Tất cả những câu chuyện trong ‘Khúc Giao Mùa’ đều là của tôi! Cô ta đã lấy cắp những câu chuyện tuổi thơ tôi từng ghi trong cuốn sổ tay bị mất!”

Cả khán phòng ngỡ ngàng, hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi. MC và ban tổ chức vội vàng chạy đến can ngăn, nhưng Mai vẫn gào thét.

“Hà Phương là kẻ giả dối! Cô ta đã trộm ý tưởng của tôi!”

Tôi bình tĩnh tiến lên một bước. Dù trong lòng đang dậy sóng, tôi vẫn cố giữ gương mặt không chút biểu cảm.

“Chị Mai, chị đang làm gì vậy?” Tôi hỏi, giọng nói bình thản đến lạ.

“Cô giả bộ cái gì? Cô đã ăn cắp những kỷ niệm quý giá của tôi!” Mai chỉ thẳng vào mặt tôi.

Tôi quay sang ban tổ chức. “Tôi có bằng chứng.”

Tôi trình ra một bản sao công chứng của nhật ký tuổi thơ tôi, với những trang viết nguệch ngoạc ghi lại những câu chuyện đó từ nhiều năm trước. Kèm theo đó là bản thảo sơ khai có dấu thời gian của nhà xuất bản, chứng minh quá trình tôi xây dựng tác phẩm.

“Những câu chuyện này, đã được tôi viết xuống từ rất lâu rồi, trước cả khi chị Mai có thể tiếp cận chúng.” Tôi nói, chỉ vào những dấu thời gian trên bản thảo.

Ngay sau đó, Nam Anh, người đang ngồi ở hàng ghế đầu, đứng dậy bước lên. “Tôi có thể làm chứng. Tôi là Nam Anh, họa sĩ minh họa cho những câu chuyện đầu tiên của Hà Phương, từ khi cô ấy còn bé xíu. Tôi đã vẽ những hình ảnh đó dựa trên những gì cô ấy kể và viết trong nhật ký của mình.”

Cả khán phòng xì xào, mọi ánh mắt nghi ngờ giờ chuyển sang Mai. Mẹ Lan ngồi dưới, đôi mắt dại đi, run rẩy nhìn chúng tôi.

Lúc đó, Bác Long, với tư cách đại diện Nhà xuất bản Văn Việt, bước lên sân khấu. Ông cầm micro, giọng nói trang nghiêm và đầy uy lực.

“Thưa toàn thể quý vị,” Bác Long nói. “Tôi xin phép tiết lộ một bí mật mà chúng tôi đã giữ kín nhiều năm qua để bảo vệ danh tiếng của tác giả Linh Chi.”

Ông nhìn thẳng vào Mai. “Nhiều năm trước, sau khi một tác phẩm khác của Linh Chi thành công, cô Nguyễn Thị Mai đã liên hệ Nhà xuất bản Văn Việt với một bản thảo. Bản thảo đó có ý tưởng rất giống với phong cách của Linh Chi, thậm chí có những tình tiết trùng lặp đáng ngờ với những câu chuyện mà Linh Chi đã ấp ủ từ lâu.”

Mai lùi lại một bước, gương mặt trắng bệch.

“Nhưng vì chất lượng kém và có dấu hiệu ‘ăn theo’ trắng trợn, bản thảo đó đã bị chúng tôi từ chối thẳng thừng,” Bác Long kết thúc, ánh mắt kiên định. “Chúng tôi đánh giá cao tài năng thực sự và không bao giờ chấp nhận sự gian dối trong văn học.”

Mẹ Lan không thể chịu đựng thêm nữa. Bà ngã quỵ xuống ghế, che mặt khóc nức nở, nhìn thấy toàn bộ sự thật phơi bày trước hàng triệu người.

Chương 8: Hậu quả và khởi đầu mới

Vụ bê bối tại lễ trao giải gây chấn động dư luận, trở thành tâm điểm trên mọi mặt báo và mạng xã hội. Mai bị báo chí và công chúng lên án gay gắt, danh tiếng bị hủy hoại hoàn toàn. Ngay lập tức, công ty nơi cô làm việc đã ra thông báo chấm dứt hợp đồng lao động vì bê bối đạo đức nghiêm trọng.

Mẹ Lan phải đối mặt với nỗi hổ thẹn tột cùng. Những lời bàn tán xì xào từ họ hàng, bạn bè khiến bà không dám ngẩng mặt. Bà nhận ra sự sai lầm trong cách đối xử của mình với tôi và Mai, nỗi ám ảnh về danh dự gia đình đã khiến bà mù quáng.

Tôi, dù chịu ảnh hưởng nhất định từ vụ việc, nhưng danh tiếng với bút danh “Linh Chi” càng thêm vững chắc khi sự trong sạch được khẳng định. Công chúng và giới chuyên môn ngưỡng mộ sự điềm tĩnh và bản lĩnh của tôi khi đối mặt với những lời vu khống. Tôi quyết định công khai danh tính, dùng tên thật Hà Phương để nhận giải thưởng và tiếp tục sự nghiệp viết lách một cách tự do, không còn e dè gia đình hay bất cứ ai.

Vài tuần sau lễ trao giải, tôi đến thăm Mẹ Lan. Bà ngồi lặng lẽ trong phòng khách, gương mặt hằn rõ những vết thời gian và sự hối hận.

“Mẹ xin lỗi con, Hà Phương,” Mẹ Lan thì thầm, giọng khản đặc. “Mẹ đã sai. Mẹ đã không tin tưởng con.”

Tôi nắm lấy tay bà. “Không sao đâu mẹ. Quan trọng là bây giờ mẹ đã hiểu.”

Mối quan hệ với Mai cần rất nhiều thời gian để hàn gắn, hoặc có thể sẽ không bao giờ như trước. Nhưng tôi đã tìm thấy tiếng nói và vị trí xứng đáng của mình trong gia đình.

Tôi bắt đầu một chương mới trong cuộc đời. Không chỉ là một nhà văn được công nhận rộng rãi, mà còn là một người phụ nữ đã tự tin đứng lên bảo vệ chính mình và tài năng của mình. Cuộc hành trình đã gian nan, nhưng cuối cùng, sự thật và công lý đã tìm được con đường để chiến thắng.