Chapter 1:
Part 1
Người phụ nữ lạ mặt tại đám tang bà – Giữa lúc anh trai đọc điếu văn ca ngợi mình là “cháu đích tôn xuất sắc”, một phụ nữ lạ tiến đến đưa tôi chiếc hộp: di chúc riêng của bà nội, người duy nhất biết tôi đã âm thầm chăm sóc bà suốt 10 năm cuối đời.
Tang lễ của Bà Lan được tổ chức trong một căn nhà rộng rãi, phủ đầy hương trầm và không khí nặng trĩu. Hà My đứng lặng lẽ ở một góc khuất, cảm thấy như một cái bóng giữa dòng người tấp nập. Khuôn mặt cô tái nhợt, đôi mắt sưng húp vì thức trắng đêm.
Những bó hoa cúc trắng chất cao, ánh nến lung linh hắt bóng lên di ảnh Bà Lan, tạo nên một khung cảnh vừa trang nghiêm vừa u buồn. Hà My đưa tay chạm nhẹ vào tấm khăn tang, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào đầu ngón tay.
Lòng cô như thắt lại khi nhìn thấy gương mặt hiền từ của bà trên di ảnh. Bà đã ra đi sau mười năm chống chọi với bệnh tật, và mười năm đó, chỉ có Hà My là người duy nhất ở bên, âm thầm chăm sóc.
Mặc dù vậy, trong mắt những người thân, Hà My vẫn chỉ là một đứa cháu gái mờ nhạt, dường như không có đóng góp gì đáng kể. Cả gia đình đã quen với sự vắng mặt của cô trong những buổi tiệc lớn, những lần hội họp rộn ràng.
Và bây giờ, tại đây, trước mặt tất cả họ, Hà Phong đang đứng trên bục, giọng nói vang vọng khắp căn phòng. Anh trai tôi, với vẻ ngoài chỉnh tề và nước mắt lưng tròng, bắt đầu bài điếu văn.
Giọng Hà Phong trầm ấm, chứa đầy sự tự hào và chút bi thương giả tạo.
“Bà nội đã ra đi, để lại trong chúng ta một khoảng trống không gì có thể lấp đầy.”
Anh ấy hít một hơi thật sâu, đôi mắt đảo qua một lượt những gương mặt đang ngước nhìn mình.
“Là cháu đích tôn của bà, tôi luôn tự hào được phụng dưỡng bà trong những năm tháng cuối đời. Tôi đã cố gắng hết sức mình, để bà luôn được an lành, thanh thản.”
Những lời nói của Hà Phong vang lên rõ mồn một. Hà My đứng im như pho tượng, cảm thấy từng lời nói ấy như những mũi kim châm vào tim.
Anh ta tiếp tục liệt kê những công lao “vĩ đại” của mình.
“Từ những lần đưa bà đi khám bệnh, lo lắng từng bữa ăn, giấc ngủ, đến việc thay bà quản lý công việc gia đình, tôi đã luôn có mặt.”
Mọi người xung quanh đều gật gù tán đồng. Bà Ngọc, mẹ Hà Phong, ngồi ở hàng ghế đầu, khẽ khàng lau nước mắt, ánh mắt đầy vẻ tự mãn khi nhìn con trai.
Dì Mai, em gái của ba tôi, cũng xì xào với một người họ hàng bên cạnh.
“Đúng là thằng Phong có hiếu nhất. Nó là đứa cháu đích tôn mà, khác hẳn với đứa cháu gái chẳng bao giờ thấy mặt.”
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Hà My. Mười năm qua, những lời như thế này đã trở nên quá quen thuộc.
Hà Phong lại cao giọng.
“Bà nội của chúng ta là một người phụ nữ phi thường. Và tôi tin rằng bà sẽ rất tự hào về những gì tôi đã làm cho bà.”
Anh ấy ngừng lại một chút, như để khán giả có thời gian thấm thía những lời hoa mỹ vừa rồi. Giữa lúc ấy, một người phụ nữ trung niên lặng lẽ bước qua đám đông.
Đôi mắt cô ấy quét qua từng gương mặt, cho đến khi dừng lại ở Hà My. Cô Nga, một người hoàn toàn xa lạ đối với tôi, tiến đến gần.
Bước chân cô nhẹ nhàng, gần như không tạo ra tiếng động. Cô ấy mặc một bộ đồ công sở màu xám, lịch sự và kín đáo, trông không giống bất kỳ ai trong gia đình tôi.
Hà My ngước nhìn, ánh mắt đầy băn khoăn. Cô Nga mỉm cười một cách kín đáo, rồi đưa ra một chiếc hộp gỗ cũ.
Chiếc hộp đã sờn màu thời gian, những đường vân gỗ đã mờ nhạt. Nó nhỏ gọn, nằm vừa vặn trong lòng bàn tay tôi.
Cô Nga thì thầm, giọng nói đủ nhỏ để chỉ mình Hà My nghe thấy.
“Bà Lan dặn phải trao tận tay cháu.”
Hà My giật mình, nhận lấy chiếc hộp. Cảm giác lạnh lẽo của gỗ cũ thấm vào lòng bàn tay tôi, khác hẳn với sự lạnh lẽo của nỗi đau.
Lúc này, Hà Phong vẫn đang say sưa với bài điếu văn của mình. Anh ta đang nói về việc bà nội đã tin tưởng anh ta như thế nào.
Tôi cẩn thận mở chiếc hộp. Mùi gỗ và một chút hương trầm thoảng nhẹ bay ra.
Bên trong không phải là một tờ di chúc chính thức như tôi từng tưởng tượng. Mà là một bức thư được niêm phong cẩn thận.
Kèm theo đó là một chiếc chìa khóa cũ kỹ, rỉ sét, nằm im lìm bên cạnh phong thư. Chiếc chìa khóa gợi lên một cảm giác bí ẩn, như một lời hứa của những cánh cửa chưa được mở.
Hà My run rẩy tay, bóc nhẹ lớp niêm phong. Những dòng chữ viết tay của Bà Lan hiện ra.
Nét chữ quen thuộc, có chút run rẩy của tuổi già nhưng vẫn rất mạch lạc. Hà My đọc nhanh, từng từ như khắc sâu vào tâm trí.
“Giữ bí mật tuyệt đối, và công bố tại buổi họp gia đình sau 7 ngày.”
Câu nói ngắn ngủi khiến trái tim Hà My đập loạn. Tôi ngước nhìn Cô Nga, ánh mắt đầy rẫy những câu hỏi không lời. Cô ấy chỉ khẽ gật đầu, hàm ý rằng tôi đã hiểu đúng.
Cuối bức thư, Bà Lan còn ghi thêm một câu.
“Hãy tin vào bản thân con.”
Đôi mắt Hà My mờ đi. Giữa lúc Hà Phong đang kết thúc bài điếu văn bằng những lời lẽ ngạo mạn, khoe khoang, thì Hà My lại đang nắm giữ một bí mật không ai biết.
Điều gì đã xảy ra sau đó nằm ở bình luận đầu tiên, bởi vì đó là lúc sự thật bắt đầu rò rỉ.
Part 2
Ngay khi Hà Phong vừa kết thúc bài điếu văn, Hà My nhẹ nhàng rời khỏi đám đông. Cô Nga cũng lặng lẽ đi theo, ra hiệu bằng ánh mắt.
Chúng tôi tìm một góc khuất trong sân nhà tang lễ, nơi có một hàng ghế đá dưới bóng cây cổ thụ. Ánh nắng chiều đã dịu bớt, nhưng không khí vẫn còn nặng mùi tang tóc.
Hà My cẩn thận đặt chiếc hộp gỗ lên đùi. Tay tôi vẫn còn run rẩy khi mở chiếc phong bì niêm phong mà tôi đã bóc dở lúc nãy.
Bên trong, không phải là một văn bản di chúc chính thức, mà là một bức thư dày dặn hơn. Kèm theo đó là một phong bì khác, cộm lên một cách bất thường.
Tôi mở phong bì cộm. Bên trong là những xấp tiền mặt, được xếp ngay ngắn, tổng cộng năm mươi triệu đồng.
Một tờ giấy nhỏ kẹp cùng tiền, nét chữ quen thuộc của bà tôi lại hiện ra. “Hãy dùng số tiền này để bắt đầu hành trình của con, đừng để ai biết.”
Hà My ngước lên nhìn Cô Nga. Cô ấy vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt tinh anh nhìn sâu vào tôi.
Tôi quay lại với bức thư. Từng dòng chữ của bà tôi như đang dẫn lối.
Đây không phải là một di chúc trực tiếp. Bà tôi đã không viết ra những điều khoản phân chia tài sản rõ ràng, mà thay vào đó là một chuỗi những gợi ý.
Những gợi ý đó chỉ dẫn tôi cách tìm ra “Di chúc Thật Sự” của bà. Mỗi câu chữ đều chứa đựng một mật mã, một manh mối.
“Bà Lan luôn tin tưởng cháu, Hà My,” Cô Nga khẽ nói, giọng cô ấy phá vỡ sự im lặng.
“Bà muốn cháu tự mình giải mã những bí mật này.”
Tôi cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Một cảm giác bối rối và hoài nghi xen lẫn với sự xúc động dâng trào trong lồng ngực.
Bà tôi đã dành cả tâm huyết để sắp đặt mọi chuyện như thế này sao? Bà đã biết tất cả sao?
Cô Nga tiếp lời.
“Bà đã ủy thác cho tôi nhiệm vụ hướng dẫn cháu, nhưng tôi không được phép can thiệp trực tiếp vào quá trình.”
“Cháu phải tự mình tìm ra mọi thứ.”
Tôi vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Một di chúc không chính thức, một chuỗi gợi ý, và 50 triệu đồng tiền mặt. Liệu tôi có thể làm gì với tất cả những điều này?
Làm sao tôi có thể đòi lại công bằng cho bà, cho chính mình, bằng một thứ “di chúc” không hề có giá trị pháp lý rõ ràng như vậy? Mọi chuyện thật khó tin.
Cô Nga đặt tay lên vai tôi, giọng nói trở nên trầm hơn.
“Hà My, hãy thật cẩn trọng.”
“Hành trình này sẽ không dễ dàng đâu.”
Chương 2: Những Gợi Ý Bí Ẩn
Bảy ngày sau đám tang của Bà Lan, không khí trong căn nhà thờ họ trở nên căng thẳng. Tôi đứng lẫn vào những người thân, cảm thấy ánh mắt dò xét từ khắp nơi đổ dồn về mình, đặc biệt là từ Bà Ngọc và Hà Phong. Ông Hùng, luật sư gia đình, ngồi ở vị trí trang trọng, mở đầu buổi họp gia đình để đọc di chúc.
Ông Hùng chậm rãi mở tập tài liệu.
“Theo di chúc chính thức của Bà Trần Thị Lan, lập vào năm 2018,” ông Hùng bắt đầu, “tài sản của bà sẽ được phân chia cho con trai, cháu trai và các hoạt động từ thiện theo tỷ lệ đã định. Không có di chúc riêng biệt nào dành cho bất kỳ cá nhân cụ thể nào khác.”
Hà Phong mỉm cười đắc ý. Anh ta liếc nhìn tôi một cái đầy khinh thường, như thể nói rằng mọi chuyện đã được an bài. Bà Ngọc cũng không giấu được vẻ mãn nguyện. Cả căn phòng xôn xao, mọi người gật gù như đã đoán trước được kết quả này.
Tôi hít một hơi thật sâu, nắm chặt chiếc hộp gỗ trong tay. Đây là lúc rồi.
Tôi bước lên phía trước, đặt chiếc hộp gỗ lên bàn trước mặt ông Hùng.
“Thưa ông Hùng và toàn thể gia đình,” tôi nói, giọng cố gắng giữ vững, “bà nội có để lại cho con một chiếc hộp gỗ. Bên trong có một bức thư, dặn con phải công bố tại buổi họp gia đình ngày hôm nay.”
Cả phòng im bặt. Hà Phong nhướng mày, vẻ mặt chuyển từ đắc ý sang khó chịu.
Bà Ngọc lập tức phản ứng. “Hà My, cháu đang làm trò gì vậy? Đám tang bà mới xong, cháu còn bày đặt chuyện di chúc bí mật nào nữa?”
“Con không bịa đặt,” tôi đáp, nhìn thẳng vào mắt Bà Ngọc. “Đây là di nguyện của bà nội.”
Ông Hùng cầm chiếc hộp lên, nhìn lướt qua. “Bức thư này có dấu niêm phong của bà Lan và yêu cầu công bố hôm nay?”
“Vâng, đúng vậy ạ.”
Hà Phong bật cười lớn. “Bịa đặt trắng trợn! Bà nội lúc cuối đời có lúc minh mẫn, lúc không. Cháu lại còn bịa ra cái di chúc gì nữa!”
“Đây không phải di chúc thông thường, thưa anh,” tôi kiên nhẫn giải thích. “Đây là một bức thư hướng dẫn tìm ‘Di chúc Thật Sự’ của bà nội.”
Cô Nga, người vẫn lặng lẽ ngồi ở cuối phòng, giờ đây đứng dậy và bước tới. Ánh mắt bà điềm tĩnh, đầy tin tưởng nhìn tôi.
“Tôi xin xác nhận lời của Hà My là đúng,” Cô Nga nói, giọng điềm đạm. “Bà Lan đã tin tưởng giao phó cho tôi nhiệm vụ hướng dẫn Hà My thực hiện di nguyện của bà.”
Cả phòng lại một lần nữa chấn động. Cô Mai, dì của tôi, há hốc miệng.
Bà Ngọc giật mình. “Cô Nga? Cô cũng dính líu vào chuyện này sao? Bà Lan làm gì có di chúc bí mật nào nữa!”
“Di chúc của Bà Lan không phải là một văn bản pháp lý hoàn chỉnh như quý vị nghĩ,” Cô Nga tiếp tục, mặc kệ sự tức giận của Bà Ngọc. “Mà là một chuỗi câu đố, ẩn chứa trong những vật dụng quen thuộc của bà. Chỉ Hà My mới có thể giải được.”
Ông Hùng đưa ánh mắt ngạc nhiên nhìn tôi, rồi nhìn sang Cô Nga. Ông ấy không nói gì, nhưng rõ ràng đã có sự nghi ngờ trong ánh mắt của ông.
Hà Phong đập tay xuống bàn. “Vô lý! Hoàn toàn vô lý! Đây là trò lừa bịp để chiếm đoạt tài sản!”
“Anh Phong, xin hãy bình tĩnh,” tôi nói. “Đây là điều bà nội muốn con làm.”
Cô Nga đặt tay lên vai tôi, khẽ siết nhẹ, trấn an tôi.
“Hà My, đây là câu đố đầu tiên mà Bà Lan đã để lại cho cháu,” Cô Nga nói, giọng rõ ràng, khiến mọi người trong phòng đều nghe thấy. “Bà dặn, ‘Nơi bình yên nhất, nơi ta thường ngắm trăng mỗi đêm.’”
Cả căn phòng lại chìm vào sự im lặng tuyệt đối, nhưng lần này là sự im lặng đầy ngờ vực và tò mò. Tôi cảm thấy lồng ngực mình đập thình thịch. Ánh mắt Hà Phong và Bà Ngọc như muốn nuốt chửng tôi, nhưng tôi biết, mình không thể lùi bước. Đây là hành trình mà bà nội đã dành cho tôi.
Tôi gật đầu với Cô Nga, trong lòng đã có một ý niệm mơ hồ về nơi mình cần đến.
Chương 3: Di Chúc Giả Mạo
Sau buổi họp gia đình đầy căng thẳng, tôi trở về nhà với những lời xì xào và ánh mắt phán xét. Những lời buộc tội của Hà Phong và Bà Ngọc vẫn văng vẳng bên tai, nhưng câu đố của Bà Lan đã chiếm trọn tâm trí tôi. “Nơi bình yên nhất, nơi ta thường ngắm trăng mỗi đêm.”
Tôi biết đó là căn phòng cũ của Bà Lan. Căn phòng nhỏ, ấm cúng ở tầng hai, nơi bà thường ngồi bên bệ cửa sổ, ngắm nhìn vầng trăng treo lơ lửng trên cành cây cổ thụ trong vườn. Tôi đã từng ngồi cùng bà rất nhiều lần ở đó, im lặng thưởng thức khoảnh khắc ấy.
Ngay ngày hôm sau, tôi trở lại căn nhà của Bà Lan, nơi giờ đây trở nên lạnh lẽo và vắng vẻ hơn bao giờ hết. Tôi lặng lẽ bước vào phòng bà. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như khi bà còn sống. Tôi tiến đến bệ cửa sổ, vuốt ve lớp bụi mờ trên thành gỗ.
Tôi ngồi xuống, nhìn ra khung cửa quen thuộc. Ký ức về những đêm trăng của hai bà cháu ùa về. Tôi dùng tay sờ dọc theo bệ cửa sổ, hy vọng tìm thấy điều gì đó đặc biệt. Cuối cùng, dưới lớp gỗ đã sờn, tôi cảm nhận được một khe nhỏ. Tôi cạy nhẹ, một cuốn sổ tay cũ kỹ lộ ra.
Tim tôi đập mạnh. Cuốn sổ bìa da đã bạc màu, bên trong là những nét chữ viết tay mềm mại của Bà Lan. Trang đầu tiên là một bài thơ mà bà vẫn hay đọc cho tôi nghe thuở nhỏ, ẩn chứa một câu đố khác. Kẹp giữa các trang là một bức ảnh cũ, chụp Bà Lan khi còn trẻ, đứng cạnh một ngôi nhà mái ngói đơn sơ ở vùng quê nào đó.
Trong khi tôi đang mải mê giải mã những gợi ý từ bà nội, thì ở một diễn biến khác, Hà Phong và Bà Ngọc không hề ngừng tay. Họ bắt đầu lan truyền tin đồn khắp dòng họ và hàng xóm, rằng tôi là kẻ tham lam, đang lợi dụng sự yếu đuối của Bà Lan khi cuối đời để chiếm đoạt tài sản.
“Con bé Hà My đó, giờ mới lòi mặt chuột ra,” tôi nghe loáng thoáng lời Bà Ngọc nói với cô Mai qua điện thoại, “Nó đòi tìm cái di chúc bí mật gì đó, chắc là tự tạo ra thôi!”
“Chắc nó nghĩ bà nội già cả lú lẫn rồi,” Hà Phong thêm vào, cố gắng tạo ra một hình ảnh của một kẻ đáng thương bị lừa gạt, “Nó không chịu đi thăm nom bà bao nhiêu năm, giờ lại đòi chia tài sản.”
Họ thậm chí còn tìm gặp ông Hùng, luật sư của gia đình, tại văn phòng riêng của ông.
“Ông Hùng, chúng tôi cần ông vô hiệu hóa hoàn toàn những thông tin Hà My đưa ra,” Bà Ngọc nói, giọng điệu đầy quyền lực. “Cái gọi là ‘di chúc thật sự’ của nó chỉ là trò hề thôi.”
Hà Phong ngồi vắt chân, vẻ mặt tự mãn. “Đúng vậy, luật sư. Bà nội tôi không thể nào làm những chuyện vô lý như vậy được. Chắc chắn con bé Hà My đã thao túng bà.”
Ông Hùng, với phong thái chuyên nghiệp, chỉ lắng nghe. “Tôi cần bằng chứng cụ thể để vô hiệu hóa một di chúc, dù là di chúc gián tiếp.”
Vài ngày sau, một cuộc họp gia đình riêng tư hơn được tổ chức tại nhà của Hà Phong, không có mặt tôi và Cô Nga. Tại đây, Bà Ngọc và Hà Phong đã đưa ra một bản di chúc khác.
“Đây mới là di chúc cuối cùng của Bà Lan,” Bà Ngọc tuyên bố, đưa ra một tờ giấy có chữ ký “tươi mới” hơn rất nhiều so với những chữ ký cuối đời của bà nội. “Bà đã để lại phần lớn tài sản cho Hà Phong, cháu đích tôn của bà.”
Hà Phong ưỡn ngực, vẻ mặt tự hào. “Bà nội đã luôn tin tưởng tôi.”
Không dừng lại ở đó, Bà Ngọc còn đưa ra một tờ giấy khác.
“Và đây,” Bà Ngọc nói, đặt tờ giấy xuống bàn, “là giấy chứng nhận Bà Lan có dấu hiệu tâm thần không ổn định trong hai năm cuối đời, do Bác sĩ Thắng, một người bạn cũ của tôi, ký.”
Cả phòng họp chìm vào sự im lặng. Cô Mai nhíu mày, các chú các dì khác cũng có vẻ bối rối. Ông Tấn, cậu của tôi, chỉ biết thở dài, cúi đầu nhìn xuống sàn nhà.
“Với giấy tờ này,” Hà Phong nói tiếp, “mọi ‘di chúc bí mật’ hay ‘gợi ý’ gì đó của Hà My đều là vô hiệu. Bà nội đã không còn minh mẫn để đưa ra những quyết định quan trọng.”
Tôi không biết về cuộc họp đó, nhưng cảm giác lo lắng cứ âm ỉ trong lòng. Tôi biết Hà Phong và Bà Ngọc sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Những gợi ý bí ẩn của bà nội có lẽ còn khó khăn hơn tôi tưởng rất nhiều.
Chương 4: Mảnh Đất Cũ
Áp lực từ phía Hà Phong và Bà Ngọc ngày càng gia tăng. Những lời đàm tiếu về tôi lan nhanh như cháy rừng trong dòng họ. Tôi cảm thấy nặng trĩu nhưng không cho phép mình gục ngã. Tôi phải hoàn thành di nguyện của Bà Lan. Bức ảnh ngôi nhà mái ngói đơn sơ trong cuốn sổ của bà là manh mối tiếp theo.
Tôi nhận ra ngôi nhà đó. Bà Lan đã từng kể cho tôi nghe về mảnh đất này, nơi bà đã gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng trước khi chuyển về thành phố. Nó nằm ở một vùng quê cách thành phố khoảng vài giờ đi xe. Tôi dùng số tiền 50 triệu VND mà Bà Lan đã cẩn thận giấu trong phong bì để thuê một chiếc xe.
Sáng sớm hôm sau, tôi lên đường. Đường làng gồ ghề, hai bên là cánh đồng lúa xanh mướt. Khi đến nơi, tôi đứng trước một mảnh đất rộng lớn, khoảng 5 sào (tương đương 5000 mét vuông). Ngôi nhà mái ngói trong bức ảnh đã không còn nữa, chỉ còn lại nền móng và một vài cây cổ thụ cao vút. Cả mảnh đất đã bị bỏ hoang từ lâu, cỏ dại mọc um tùm.
Không ai trong gia đình tôi biết Bà Lan sở hữu mảnh đất này. Thậm chí tôi cũng chỉ nghe bà nhắc đến thoáng qua. Khi kiểm tra giấy tờ mà bà đã để lại trong chiếc hộp gỗ ban đầu (thực ra là giấy tờ về mảnh đất này), tôi thấy tên mình được ghi rõ ràng là chủ sở hữu, nhưng kèm theo một điều kiện: tôi phải cải tạo mảnh đất này trong vòng 6 tháng.
Tôi đi dọc theo mảnh đất, lòng đầy băn khoăn. Dưới một gốc cây cổ thụ lớn, thân cây to đến hai người ôm không xuể, tôi chợt nhớ ra Bà Lan thường kể về việc bà hay giấu đồ vật bí mật ở những nơi như thế này. Tôi cúi xuống, lần tìm các rễ cây. Lớp đất ẩm mục đã phủ lên một chiếc hộp thiếc nhỏ.
Tôi mở hộp ra, bên trong là một lá thư cũ, giấy đã ngả vàng. Nét chữ của Bà Lan hiện lên rõ ràng.
“Hà My thân yêu của bà,” lá thư bắt đầu. “Mảnh đất này không chỉ là tài sản mà còn là một bài học. Bà muốn con tự tay gây dựng sự nghiệp từ chính nơi đây, giống như cách bà đã làm. Đừng chỉ thừa hưởng, hãy tạo ra. Đây là một phần tài sản bí mật của bà, dành riêng cho con, đứa cháu luôn âm thầm bên bà.”
Nước mắt tôi lăn dài. Tôi biết, đây không chỉ là mảnh đất, mà là cả một niềm tin, một ước mơ mà Bà Lan đã gửi gắm vào tôi. Bà không muốn tôi chỉ là một người thụ hưởng, bà muốn tôi trở thành một người kiến tạo. Ý nghĩa của việc thừa kế này sâu sắc hơn tôi tưởng rất nhiều.
Đúng lúc đó, một người dân địa phương lớn tuổi, Bác Ba, đang đi qua mảnh đất. Ông ấy nhìn tôi, rồi nhìn mảnh đất, vẻ mặt đầy suy tư.
“Cô bé là con cháu nhà cụ Lan phải không?” Bác Ba hỏi.
“Dạ, cháu là cháu nội của bà ạ,” tôi đáp, lau vội nước mắt.
“À, thảo nào nhìn quen thế,” Bác Ba nói. “Mấy năm trước thằng Phong, cháu trai cụ Lan, cũng về đây hỏi mua mảnh đất này. Nhưng cụ Lan nhất quyết không bán, nói để dành cho đứa cháu gái tâm đầu ý hợp nào đó.”
Tim tôi thót lại. Hà Phong? Anh ta đã biết về mảnh đất này? Anh ta đã tìm cách chiếm đoạt nó từ Bà Lan nhưng không thành công? Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi. Những âm mưu của Hà Phong và Bà Ngọc có lẽ còn tinh vi hơn tôi nghĩ rất nhiều. Tôi biết mình phải cẩn trọng hơn bao giờ hết.
Chương 5: Vu Khống và Phong Tỏa
Trở về thành phố, tôi mang theo giấy tờ về mảnh đất cũ và câu chuyện từ Bác Ba để kể lại cho Cô Nga. Cô Nga lắng nghe với vẻ mặt nghiêm nghị, rồi khuyên tôi nên giữ kín thông tin này.
“Hà My, cháu phải tuyệt đối giữ bí mật về mảnh đất này,” Cô Nga dặn dò, “Cho đến khi chúng ta có thể công bố toàn bộ kế hoạch của Bà Lan. Nếu không, Hà Phong và Bà Ngọc sẽ không để yên đâu.”
Tôi gật đầu, hiểu rõ sự cần thiết của việc im lặng. Tuy nhiên, dường như số phận không đứng về phía tôi. Thông tin về việc tôi sở hữu một mảnh đất ở quê đã bị rò rỉ. Hóa ra, Cô Mai, dì của tôi, đã nghe lỏm được câu chuyện từ một người hàng xóm của Bà Lan khi tôi về quê. Người hàng xóm đó vô tình thấy tôi trên mảnh đất và đã hỏi chuyện.
Chỉ vài ngày sau, tin tức về “mảnh đất bí mật” của Hà My lan truyền khắp gia đình. Hà Phong và Bà Ngọc ngay lập tức chớp lấy cơ hội này.
“Thấy chưa? Tôi đã nói mà!” Bà Ngọc cao giọng trong một cuộc họp gia đình không chính thức, “Con bé đó tham lam, nó lợi dụng bà Lan khi bà yếu để mua đất riêng. Tiền ở đâu ra nếu không phải của bà?”
Hà Phong thêm vào, vẻ mặt đầy phẫn nộ giả tạo. “Nó dùng tiền của bà nội để mua đất riêng cho mình, rồi còn dám nói đó là di chúc bí mật! Đây rõ ràng là hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản!”
Hà Phong và Bà Ngọc công khai trưng ra bản “di chúc giả” và “giấy chứng nhận tâm thần” của Bác sĩ Thắng mà họ đã chuẩn bị từ trước.
“Với giấy tờ này,” Bà Ngọc nói, chỉ vào “di chúc giả”, “Rõ ràng Bà Lan muốn mọi tài sản về tay Hà Phong. Con bé Hà My này đang cố gắng đảo lộn mọi thứ.”
Hà Phong nhìn quanh căn phòng, ánh mắt đầy thách thức. “Chúng tôi sẽ không nhân nhượng. Chúng tôi sẽ kiện Hà My ra tòa vì tội lừa đảo và chiếm đoạt tài sản của bà nội.”
Các thành viên khác trong gia đình xôn xao, nhiều người bắt đầu tin vào lời của Hà Phong và Bà Ngọc. Chú Tấn, cậu của tôi, chỉ biết cúi gằm mặt, không dám nói lời nào. Cô Mai thì không ngừng buôn chuyện với những người xung quanh, thêm thắt những chi tiết ly kỳ.
Không dừng lại ở đó, Hà Phong và Bà Ngọc còn nhanh chóng gửi đơn lên chính quyền địa phương, yêu cầu phong tỏa mảnh đất của tôi với lý do tranh chấp thừa kế. Một cán bộ địa chính đã tìm đến tôi, thông báo về quyết định tạm thời phong tỏa mảnh đất.
“Cô Hà My, mảnh đất này đang bị tranh chấp,” cán bộ nói, “chúng tôi phải phong tỏa tạm thời để giải quyết theo đúng quy định pháp luật.”
Tôi cảm thấy như bị dồn vào chân tường. Danh dự bị tổn hại nặng nề, tài sản bị phong tỏa, và tôi đối mặt với nguy cơ bị kiện tụng. Nỗi tuyệt vọng bắt đầu len lỏi. Hà Phong và Bà Ngọc đã đẩy tôi vào một thế khó không tưởng. Nhưng tôi biết, tôi không thể gục ngã. Bà nội đã tin tưởng tôi.
Chương 6: Bằng Chứng Chăm Sóc
Những lời vu khống và hành động phong tỏa mảnh đất đã dồn tôi vào bước đường cùng. Tôi biết mình không thể im lặng nữa. Tôi quyết định đã đến lúc phải đối mặt trực diện với Hà Phong và Bà Ngọc. Tôi liên hệ với Cô Nga và nói rằng tôi đã sẵn sàng.
Cô Nga, với sự điềm tĩnh vốn có, nhanh chóng sắp xếp một buổi hòa giải chính thức. Buổi hòa giải được tổ chức tại một văn phòng luật sư, có sự góp mặt của Ông Hùng, luật sư gia đình, và tất cả các thành viên chính trong họ. Không khí trong phòng nặng trĩu.
Ngay khi buổi hòa giải bắt đầu, Hà Phong và Bà Ngọc lập tức tấn công.
“Thưa luật sư, chúng tôi không cần hòa giải,” Bà Ngọc nói, đặt mạnh bản “di chúc giả” và “giấy chứng nhận tâm thần” xuống bàn. “Tất cả đã rõ ràng. Con bé Hà My này đang lừa đảo, chiếm đoạt tài sản của Bà Lan khi bà ốm yếu.”
Hà Phong nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt. “Giấy tờ y tế của bà tôi đã chứng minh bà không còn minh mẫn trong hai năm cuối đời. Mọi lời nó nói đều là vô căn cứ.”
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho trái tim mình không đập quá nhanh.
“Thưa ông Hùng và toàn thể gia đình,” tôi bắt đầu, “con biết mình đã bị hiểu lầm rất nhiều. Nhưng con tin rằng bà nội sẽ không muốn con im lặng.”
Tôi lấy ra một chồng sổ sách, nhật ký và hóa đơn.
“Đây là những ghi chép chi tiết của con về việc chăm sóc Bà Lan trong suốt mười năm qua,” tôi nói, đặt chúng lên bàn. “Từ những khoản chi phí thuốc men, ăn uống hàng ngày, đến việc thuê người giúp việc tạm thời cho bà những lúc con không thể tự tay chăm sóc.”
Hà Phong và Bà Ngọc nhìn nhau, ánh mắt bắt đầu biểu lộ sự khó chịu.
Tôi mở một cuốn nhật ký đã sờn. “Bà nội không bao giờ cho phép thuê người giúp việc thường xuyên, bà thích tự mình làm mọi thứ. Nhưng mỗi khi bà cần, con vẫn chi trả cho những người hỗ trợ bà trong vài giờ. Đây là nhật ký con ghi lại chi tiết các bữa ăn, những câu chuyện con kể cho bà nghe, những lần con đưa bà đi dạo, tự tay nấu những món bà thích.”
Tôi chỉ vào các dòng chữ. “Các chú các dì có thể thấy, mỗi ngày con đều ghi lại những gì bà nội ăn, những loại thuốc bà uống. Con cũng trình bày những hóa đơn mua hàng riêng lẻ từ các cửa hàng quen của Bà Lan, những món bà đặc biệt yêu thích mà chỉ người thường xuyên chăm sóc bà mới biết.”
“Những việc này đâu chứng minh được gì!” Bà Ngọc vội vàng cắt lời tôi, giọng đã hơi run. “Nó có thể bịa đặt tất cả!”
“Vậy hãy đối chiếu những ngày này với ‘giấy chứng nhận tâm thần không ổn định’ của Bà Lan,” tôi nói, giọng cứng rắn. “Trong những ngày mà Bác sĩ Thắng của dì Ngọc nói rằng bà nội ‘không minh mẫn’, nhật ký của con ghi rõ ràng bà nội vẫn vui vẻ kể chuyện cho con nghe, vẫn tự tay pha trà và thậm chí còn giúp con giải một câu đố ô chữ. Bà hoàn toàn khỏe mạnh và tỉnh táo.”
Tôi đưa một vài hóa đơn thuốc đặc trị mà chỉ Bà Lan mới dùng. “Đây là thuốc mà chỉ bệnh của Bà Lan mới cần. Con là người duy nhất đã mua chúng.”
Ông Hùng cầm lấy các tài liệu, lật qua từng trang. Ánh mắt ông trở nên nghiêm trọng. Các thành viên khác trong gia đình cũng bắt đầu xì xào, nhìn Hà Phong và Bà Ngọc với ánh mắt nghi ngờ.
Hà Phong siết chặt tay, mặt bắt đầu tái mét. Bà Ngọc hoảng loạn, cố gắng tìm lời biện minh nhưng cổ họng như nghẹn lại. Họ đã không thể chối cãi được những bằng chứng tỉ mỉ này. Tôi biết, đây chỉ là khởi đầu.
Chương 7: Sự Thật Được Phơi Bày
Đối mặt với những bằng chứng chăm sóc tỉ mỉ của tôi, Bà Ngọc thực sự hoảng loạn. Bà liên tục lắc đầu, cố gắng bác bỏ, nhưng ánh mắt đã tố cáo sự sợ hãi. Hà Phong cũng không còn vẻ tự mãn ban đầu, trán anh ta lấm tấm mồ hôi.
Tôi đặt một chiếc máy ghi âm nhỏ lên bàn.
“Bà nội đã để lại cho con không chỉ di chúc mà còn là sự thật,” tôi nói, giọng trầm ổn. “Và đây là sự thật mà bà muốn mọi người biết.”
Tôi nhấn nút Play.
Đoạn băng ghi âm bắt đầu vang lên. Đó là giọng nói thân thương của Bà Lan, nhưng xen kẽ là giọng Bà Ngọc và Hà Phong, đầy vẻ ép buộc.
“Mẹ ký đi, mẹ ký nhanh cái giấy chuyển nhượng này cho con. Để lâu lại phiền phức,” giọng Bà Ngọc vang lên, nghe rõ mồn một.
“Bà cứ ký đi, bà già rồi còn giữ tiền làm gì,” Hà Phong thêm vào, “Con là cháu đích tôn, con sẽ lo cho bà đầy đủ.”
Rồi giọng Bà Lan yếu ớt: “Các con làm thế là sai rồi. Tiền của bà, bà phải có quyền quyết định.”
Tiếp đó là một đoạn khác, giọng Bà Lan trầm buồn hơn: “Ngọc này, sao dạo này My không gọi điện cho bà? Bà nhớ con bé quá.”
Giọng Bà Ngọc sắc lạnh đáp lại: “Con bé đó bận rộn làm ăn của nó chứ sao. Nó có quan tâm gì đến mẹ đâu. Con đã bảo nó rồi, nó đâu có nghe.”
Cả phòng họp chìm vào sự im lặng ghê người. Tiếng hít thở nặng nề của Hà Phong và Bà Ngọc vang lên rõ rệt. Những lời lẽ của họ, sự thật về việc họ ép buộc và che giấu, giờ đây đã được phơi bày.
“Đó là lý do vì sao trong những năm đầu bà ốm yếu, con không thể liên lạc với bà,” tôi giải thích, nhìn thẳng vào Bà Ngọc. “Dì đã chặn tất cả các cuộc gọi và thư từ của con.”
Tôi tiếp tục, công bố câu đố cuối cùng từ “Di chúc Thật Sự”.
“Bà nội có một câu nói mà chỉ hai bà cháu biết,” tôi nói. “Bà thường nói, ‘Trong giông bão, hãy tìm nơi bình yên nhất, nơi ánh sáng luôn dẫn lối.’ Và bà đã giấu chìa khóa ở đó.”
Tôi đi đến chiếc tủ cũ kỹ trong phòng họp. Mọi người đều ngạc nhiên. Tôi mở một ngăn kéo bị kẹt, bên trong là một chiếc hộp nhỏ. Mở ra, tôi tìm thấy một cuốn sổ tiết kiệm và một lá thư giải thích chi tiết.
“Đây là cuốn sổ tiết kiệm mà Bà Lan đã bí mật gửi cho con,” tôi nói, “cùng với một lá thư bà giải thích mọi việc.”
Bên cạnh đó, tôi còn tìm thấy một bản sao chứng minh thư nhân dân đã được công chứng của Bác sĩ Thắng, người đã ký giấy chứng nhận “tâm thần không ổn định” cho Bà Lan. Kèm theo là hóa đơn chuyển khoản lớn từ tài khoản của Bà Ngọc cho bác sĩ này. Đó là bằng chứng không thể chối cãi về việc hối lộ để làm giả giấy tờ y tế.
Bà Ngọc ngã khuỵu xuống ghế, mặt tái mét. Hà Phong nhìn chằm chằm vào những bằng chứng, đôi mắt mở to vì kinh hãi.
Cuối cùng, tôi đưa ra chiếc USB nhỏ, ẩn trong chiếc đồng hồ cũ của Bà Lan mà tôi vẫn giữ. Ông Hùng ra hiệu cho tôi cắm vào màn hình TV lớn trong phòng.
Màn hình bật sáng. Đoạn video Bà Lan tự quay hiện lên. Bà ngồi đó, nóc một nụ cười hiền hậu, ánh mắt vẫn tinh anh và tràn đầy yêu thương.
“Hà My của bà,” giọng Bà Lan vang lên rõ ràng trong căn phòng tĩnh lặng, “bà biết con đã phải chịu đựng rất nhiều. Bà biết con đã âm thầm chăm sóc bà suốt mười năm qua, dù mọi người có nói gì đi chăng nữa.”
Bà Lan dừng lại, nhìn thẳng vào máy quay, ánh mắt kiên định. “Bà cũng biết rõ âm mưu của Bà Ngọc và Hà Phong. Bà khẳng định mình hoàn toàn minh mẫn, và mọi tài liệu giả mạo mà họ tung ra đều là vô giá trị.”
Rồi một thông tin khác khiến tôi bất ngờ. “Bà biết con đã dùng số tiền bà bán một phần nhỏ tài sản bí mật để giúp con mua căn hộ, để chăm sóc bà trong những năm cuối đời. Con không cần phải giải thích, bà biết hết.”
“Bà đã biết Bác sĩ Thắng bị Bà Ngọc mua chuộc,” Bà Lan nói thêm, “và bà đã chuẩn bị sẵn tất cả bằng chứng chống lại ông ta và con dâu mình.”
Toàn bộ gia đình chấn động. Bà Ngọc ú ớ không thành tiếng. Hà Phong ôm đầu, gương mặt biến dạng vì xấu hổ và tức giận. Sự thật đã được phơi bày hoàn toàn, không thể chối cãi.
Chương 8: Hậu Quả và Sự Sắp Đặt Mới
Khi đoạn video của Bà Lan kết thúc, không khí trong phòng chìm vào sự im lặng nặng nề đến nghẹt thở. Không còn lời xì xào nào. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Hà Phong và Bà Ngọc, những người đang ngồi bất động trên ghế, gương mặt tái mét không còn một giọt máu.
Ông Hùng, luật sư gia đình, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Ông gập gọn tập tài liệu, đặt xuống bàn một cách dứt khoát.
“Với tất cả những bằng chứng không thể chối cãi này,” ông Hùng nói, giọng điệu chuyên nghiệp và nghiêm nghị, “bản ‘di chúc giả’ của Hà Phong và ‘giấy chứng nhận tâm thần không ổn định’ của Bác sĩ Thắng hoàn toàn vô hiệu hóa về mặt pháp lý.”
Ông Hùng nhìn thẳng vào Hà Phong và Bà Ngọc. “Về hành vi giả mạo tài liệu, hối lộ, và làm tổn hại danh dự người khác, Hà Phong và Bà Ngọc sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Tôi sẽ tiến hành các thủ tục cần thiết để đưa vụ việc ra cơ quan có thẩm quyền.”
Nghe những lời đó, Bà Ngọc bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào trong cổ họng. Hà Phong thì ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng, mọi sự ngạo mạn và kiêu căng đã biến mất. Hình ảnh “cháu đích tôn ưu tú” mà anh ta cố công xây dựng đã hoàn toàn sụp đổ.
Ông Hùng tiếp tục. “Di nguyện của Bà Lan, bao gồm mảnh đất nông nghiệp ở quê mà Bà Lan đã bí mật sở hữu, cùng với số tiền tiết kiệm và khoản tiền bà bán căn hộ để giúp Hà My mua nhà đều được công nhận là hợp pháp và thuộc về Hà My.”
Tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô bờ bến. Mảnh đất nông nghiệp, theo lời ước tính của luật sư, có giá trị khoảng 8 tỷ VND. Số tiền trong sổ tiết kiệm là 5 tỷ VND. Và căn hộ mà bà nội đã bán để giúp tôi, nay được định giá khoảng 4 tỷ VND. Tổng cộng khoảng 17 tỷ VND, đó không chỉ là tài sản mà còn là tình yêu thương và niềm tin của bà nội dành cho tôi.
Sau buổi hòa giải, một số thành viên trong gia đình, đặc biệt là Chú Tấn và Cô Mai, đã đến bên tôi, vẻ mặt đầy hối lỗi.
“Hà My, dì xin lỗi con,” Cô Mai nói, mắt đỏ hoe. “Dì đã quá nông nổi, nghe lời thêu dệt mà hiểu lầm con.”
Chú Tấn đặt tay lên vai tôi, gương mặt buồn bã. “Cậu xin lỗi cháu. Cậu đã quá nhu nhược, không tin tưởng cháu.”
Tôi gật đầu, chấp nhận lời xin lỗi của họ, dù trong lòng vẫn còn những vết sẹo. Tuy nhiên, tôi biết rằng mình đã tìm thấy sự bình yên và công lý mà Bà Lan mong muốn.
Hà Phong và Bà Ngọc đã mất uy tín hoàn toàn trong giới kinh doanh và gia đình. Ngoài việc đối mặt với các cáo buộc pháp lý, họ còn bị tẩy chay, không còn ai tin tưởng hay tôn trọng. Hà Phong mất quyền thừa kế phần lớn tài sản của Bà Lan, ước tính hàng chục tỷ VND, và sự nghiệp của anh ta gần như chấm dứt. Bà Ngọc đối mặt với án phạt vì tội hối lộ và giả mạo giấy tờ.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban chiều đang rải những tia vàng dịu nhẹ. Tôi đã trải qua một hành trình đầy khó khăn, nhưng cuối cùng, sự thật và lòng chân thành đã chiến thắng. Tôi quyết tâm thực hiện di nguyện của Bà Lan, biến mảnh đất cũ thành một nơi an lành và thịnh vượng, như cách bà đã từng mơ ước. Đó sẽ là minh chứng sống động cho tình yêu thương và sự kiên cường mà bà đã truyền lại cho tôi.
Leave a Reply