Chapter 1:
Part 1
Tyler, một YouTuber chuyên video khám phá địa điểm ma ám, cùng nhóm bạn đã đến một thị trấn bỏ hoang ở Colorado sau khi video đầu tiên của họ viral bất thường, nhưng chuyến đi này đã biến thành một cơn ác mộng khi một cô gái bí ẩn tự xưng là “Kayla” dẫn họ đến Dinh thự Rose Manor khét tiếng và những sự kiện kinh hoàng bắt đầu xảy ra.
Tyler đứng trước màn hình máy tính, ngón tay lướt nhẹ trên chuột. Hàng trăm nghìn lượt xem. Bình luận kéo dài không ngớt, mỗi dòng chữ đều như đổ thêm dầu vào ngọn lửa đam mê của cậu.
Brianna ngồi bên cạnh, mái tóc vàng óng xõa ngang vai. Cô mỉm cười rạng rỡ, bàn tay siết nhẹ tay Tyler.
“Chúng ta làm được rồi, em yêu,” Brianna nói, giọng đầy phấn khích.
Marcus, chuyên gia kỹ thuật của nhóm, gật đầu từ phía sau. Đôi mắt anh ánh lên vẻ hài lòng khi nhìn vào biểu đồ tăng trưởng lượt xem.
Dylan, người bốc đồng nhất trong nhóm, thì nhảy cẫng lên.
“Một cú hit! Một cú hit vang dội!” cậu reo lên, “Video ở nhà máy bỏ hoang đã phá đảo rồi!”
Cả nhóm vừa hoàn thành video đầu tiên về khám phá một nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô Colorado Springs. Thành công bất ngờ này là động lực mạnh mẽ để họ tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm những điều kỳ bí.
Tyler cảm thấy một làn sóng nhiệt huyết dâng trào. Cậu luôn khao khát được chia sẻ những câu chuyện rùng rợn, những trải nghiệm đầy kích thích đến với mọi người.
“Vậy kế hoạch tiếp theo là gì?” Dylan hỏi, ánh mắt lấp lánh sự tò mò. “Nơi nào đủ ma quái để vượt qua nhà máy đó?”
Tyler đã có câu trả lời.
“Dinh thự Rose Manor,” cậu nói, từng chữ rõ ràng, “Chắc chắn là nơi đó.”
Cái tên Rose Manor vang lên như một lời thì thầm lạnh lẽo trong căn phòng. Đó là một địa điểm khét tiếng ở Colorado, gắn liền với những câu chuyện về một ông trùm khai thác mỏ tàn bạo và hàng loạt vụ giết người phụ nữ bí ẩn.
Nhiều người đồn rằng linh hồn của các nạn nhân vẫn còn luẩn quẩn trong những bức tường đổ nát của dinh thự.
Marcus gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. Anh đã nghiên cứu kỹ lưỡng về nơi này.
“Đúng vậy,” anh nói, “Nơi đó có đủ yếu tố để tạo ra một video còn viral hơn.”
Brianna rụt rè hơn một chút. Cô biết Rose Manor đáng sợ đến mức nào.
“Liệu có an toàn không?” cô hỏi khẽ, ánh mắt lo lắng nhìn Tyler.
Tyler nắm chặt tay cô.
“Chúng ta sẽ cẩn thận,” cậu trấn an, “Giống như mọi khi.”
Vài ngày sau, khi cả nhóm đang hoàn thiện kịch bản cho video mới, điện thoại của Marcus bất ngờ rung lên. Một tin nhắn từ một số lạ.
Anh liếc nhìn màn hình, rồi cau mày khó hiểu.
“Ai thế này?” Marcus lẩm bẩm.
Anh mở tin nhắn ra đọc. Nội dung khiến mọi người chú ý.
“Chào các bạn,” tin nhắn viết, “Mình là Kayla. Mình là người địa phương và đã xem video của các bạn. Mình biết một số con đường ít người biết để vào Rose Manor, có thể giúp các bạn tránh được sự chú ý của cảnh sát. Mình có thể dẫn đường cho các bạn.”
Marcus đọc to tin nhắn. Cả nhóm nhìn nhau đầy ngạc nhiên.
“Kayla?” Dylan thốt lên, “Cô ấy ở đâu ra vậy?”
Tyler cảm thấy một cảm giác bất an khó tả dấy lên trong lòng. Mặc dù lời đề nghị nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng có điều gì đó không đúng.
“Làm sao cô ấy có số của cậu?” Tyler hỏi Marcus.
Marcus nhún vai.
“Mình cũng không biết nữa,” anh thừa nhận. “Mình không nhớ đã từng cho ai số này ngoài những người thân thiết.”
Một sự bối rối nhỏ len lỏi trong nhóm. Tuy nhiên, sức hấp dẫn của Rose Manor, cùng với lời đề nghị có vẻ hữu ích của “Kayla,” nhanh chóng lấn át sự nghi ngờ.
“Thôi nào,” Dylan vội vã nói, “Cảnh sát ở đây rất khó chịu. Nếu có người giúp chúng ta tránh rắc rối thì càng tốt chứ sao.”
Brianna vẫn còn e dè, nhưng cô không phản đối.
Tyler nhìn vào tin nhắn một lần nữa. Mặc dù có một cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng, cậu vẫn quyết định tin tưởng.
“Được rồi,” Tyler nói, “Hãy hỏi cô ấy về địa điểm và thời gian gặp mặt.”
Marcus nhanh chóng nhắn lại. Không lâu sau, “Kayla” trả lời với một địa điểm cụ thể và thời gian.
“Tối mai,” Marcus thông báo, “Cô ấy sẽ đợi chúng ta ở rìa thị trấn bỏ hoang.”
Đêm xuống, bầu trời đen kịt không trăng, những vì sao lấp ló ẩn hiện sau làn mây mỏng. Nhóm Tyler lái xe đến điểm hẹn, tim đập thình thịch.
Một cô gái trẻ đứng chờ bên vệ đường, một chiếc mũ len kéo thấp che gần hết khuôn mặt. Cô ấy vẫy tay khi họ đến gần.
“Chào các bạn,” cô nói, giọng nói nhỏ nhẹ, “Mình là Kayla.”
Cô ta chính là “Kayla” mà họ đã nói chuyện qua tin nhắn.
Tyler nhìn cô. Có điều gì đó trong ánh mắt cô gái này khiến cậu cảm thấy khó chịu. Nó không phải là sự thân thiện bình thường, mà là một nét gì đó ẩn chứa, khó nắm bắt.
“Chào Kayla,” Tyler đáp, cố gắng giữ vẻ tự nhiên. “Cảm ơn vì đã giúp đỡ.”
Kayla mỉm cười, đôi môi mím lại thành một đường mỏng.
“Không có gì,” cô đáp, “Mình biết các bạn muốn gì. Rose Manor có rất nhiều điều để khám phá.”
Cô dẫn họ qua những con đường mòn phủ đầy bụi rậm, sâu vào khu rừng bao quanh dinh thự. Bóng cây cổ thụ vặn vẹo đổ dài, tạo thành những hình thù kỳ dị dưới ánh đèn pin.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo.
Rose Manor hiện ra sừng sững, một khối kiến trúc Gothic đổ nát và im lìm dưới màn đêm. Những bức tường đá xám xịt, những ô cửa sổ vỡ vụn như những hốc mắt trống rỗng của một sinh vật khổng lồ.
Họ lặng lẽ đi theo Kayla vào bên trong. Không khí ẩm ướt, mốc meo và nặng mùi bụi cũ.
“Chúng ta sẽ đặt camera ở đây,” Marcus thì thầm, chỉ vào một góc phòng khách rộng lớn.
Dylan không thể đợi được nữa. Cậu ta đã mang theo những đạo cụ đặc biệt.
“Nào các bạn,” Dylan nói, “Đã đến lúc cho một chút cảm giác mạnh.”
Cậu ta lấy ra một tấm bảng cầu cơ cũ kỹ và một cây nến.
“Mình tìm thấy một nghi lễ gọi hồn cổ xưa trên mạng,” Dylan giải thích, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích, “Họ nói nó có thể triệu hồi linh hồn của những người đã chết.”
Brianna rụt rè.
“Dylan, cậu có chắc không?” cô hỏi, giọng run run. “Cái này có vẻ… nguy hiểm.”
Tyler cũng cảm thấy không thoải mái. Cậu không muốn biến chuyến đi này thành một trò đùa quá trớn.
“Chúng ta đến đây để ghi hình,” Tyler nói, “Không phải để trêu đùa với những thứ không nên.”
Nhưng Dylan không nghe. Cậu ta đã quá khao khát một cú hit viral khác.
“Thôi nào, Tyler,” Dylan nài nỉ, “Chỉ một chút thôi. Sẽ rất hay khi có trong video!”
Kayla đứng đó im lặng, đôi mắt cô lướt qua từng người một, khóe môi khẽ cong lên một cách khó hiểu. Sự im lặng của cô ta càng làm tăng thêm cảm giác bất an.
Cuối cùng, Tyler thở dài. Cậu không thể ngăn cản Dylan khi cậu ta đã quyết tâm.
“Được rồi,” Tyler nói, “Nhưng phải thật cẩn thận.”
Họ quây tròn quanh tấm bảng cầu cơ. Dylan đặt ngón tay lên con trỏ, bắt đầu lẩm bẩm những câu thần chú khó hiểu. Cây nến lung lay, đổ bóng chập chờn lên những bức tường rêu phong.
Không khí trở nên nặng nề hơn. Một làn gió lạnh luồn qua những ô cửa sổ vỡ, khiến tất cả rùng mình.
Đột nhiên, đèn pin của Marcus vụt tắt. Bóng tối bao trùm căn phòng.
Một tiếng rít ghê rợn vang lên. Cánh cửa nặng nề dẫn vào một hành lang tối tăm bật mở.
Marcus loạng choạng, cố gắng bật lại đèn. Brianna hét lên một tiếng.
“Á!” Dylan hét thất thanh, giọng nói đầy kinh hoàng, “Một bóng trắng! Tôi vừa thấy một bóng trắng lướt qua!”
Tiếng la của Dylan xé toạc màn đêm. Sự hoảng loạn bùng nổ.
“Chạy đi!” Tyler hét lên.
Cả nhóm không còn nghĩ được gì khác ngoài việc chạy trốn. Họ quay người, đạp cửa lao ra ngoài, bỏ lại phía sau Dinh thự Rose Manor chìm trong bóng tối.
Chuyện gì xảy ra sau đó nằm ở bình luận đầu tiên, bởi vì đó là lúc sự thật bắt đầu rò rỉ.
Part 2
Vài ngày sau khi trở về từ Rose Manor, Dylan không còn vẻ bốc đồng thường ngày. Cậu ta thu mình lại, ánh mắt thường xuyên nhìn xa xăm vô định, như thể vẫn đang nhìn thấy điều gì đó kinh khủng trong bóng tối.
Thỉnh thoảng, Dylan lẩm bẩm những cụm từ rời rạc không ai hiểu được. “Người dẫn đường… cô ta thấy tôi…” cậu ta thều thào, nắm chặt lấy tay mình, móng tay cào vào da thịt.
Tyler và Brianna lo lắng tột độ, cố gắng an ủi Dylan, hỏi cậu ta đã nhìn thấy gì. Nhưng Dylan chỉ lắc đầu, gương mặt tái mét. Cậu ta dường như vẫn chìm đắm trong nỗi sợ hãi tột cùng từ đêm đó.
Một buổi sáng định mệnh, điện thoại của Tyler rung lên liên hồi, những cuộc gọi và tin nhắn dồn dập. Tin tức từ Denver khiến cậu ta sững sờ, đầu óc quay cuồng.
Dylan đã nhảy từ tầng 15 của căn hộ chung cư của mình.
Cả người Tyler run lên, tim như ngừng đập, tai ù đi. Cậu không thể tin vào những gì mình vừa nghe, rằng Dylan đã biến mất mãi mãi.
Brianna bật khóc nức nở, vòng tay ôm chặt Tyler, gục đầu vào vai cậu. Nỗi đau mất đi một người bạn thân thiết, một người đồng hành trong mọi cuộc phiêu lưu, bóp nghẹt lấy trái tim họ.
Cảnh sát nhanh chóng kết luận đây là một vụ tự tử. Họ tìm thấy một mảnh giấy viết vội trên chiếc bàn cạnh giường ngủ của Dylan.
“Không thể trốn thoát khỏi người dẫn đường… cô ta đã thấy tôi,” dòng chữ nguệch ngoạc viết, nét bút run rẩy.
Tyler đọc đi đọc lại tin nhắn đó, lồng ngực thắt lại trong nỗi tuyệt vọng. Cảnh sát cho rằng đó chỉ là lời của một người bị ám ảnh tâm lý quá mức sau chuyến đi đến Rose Manor.
Nhưng Marcus thì không nghĩ vậy. Đôi mắt anh nheo lại, cái cau mày hằn sâu trên trán, vẻ mặt đầy nghi ngờ và kiên quyết.
Anh nhớ lại sự hoảng loạn tột độ của Dylan đêm ở Rose Manor, tiếng hét thất thanh và sự ám ảnh về “bóng trắng”. Anh nhớ lại cụm từ “người dẫn đường” mà Dylan đã lẩm bẩm trong những ngày qua.
Và anh nhớ lại cái tên “Kayla”, cô gái bí ẩn đã xuất hiện như từ hư không để dẫn họ đến dinh thự ma quái đó.
Marcus lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy bấm số. Anh cố gắng liên lạc lại với số đã nhắn tin cho anh ban đầu. Nhưng chỉ có tiếng tút dài vô vọng và rồi là thông báo “thuê bao không liên lạc được”.
Số điện thoại đó đã không còn hoạt động. Như thể nó chưa từng tồn tại, biến mất cùng với Dylan.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Marcus, xuyên qua từng thớ thịt. Anh tin chắc cái chết của Dylan không phải là tự tử.
Anh linh cảm rằng cái chết kinh hoàng này có liên quan trực tiếp đến cô gái bí ẩn tên “Kayla” đó, và có điều gì đó cực kỳ không ổn đang xảy ra.
CHƯƠNG 2: Cuộc Gặp Bất Ngờ
Nỗi ám ảnh về cái chết của Dylan không ngừng đeo bám tôi, nhưng Marcus mới là người cảm thấy bị dằn vặt nhất. Anh không tin vào kết luận tự tử của cảnh sát, đặc biệt sau tin nhắn cuối cùng của Dylan ám chỉ “người dẫn đường”. Anh ấy quyết định quay trở lại khu vực Colorado Springs để tự mình tìm kiếm manh mối.
Marcus kể với tôi rằng anh đã đến đó để thăm người dì đang bị ốm nằm viện. Khi đi ngang qua một hành lang yên tĩnh, ánh mắt anh dừng lại trên một phòng bệnh. Bên trong, một cô gái trẻ đang ngồi cạnh giường bệnh nhân.
Tim Marcus đập mạnh. Đó là Kayla. Anh ấy không thể nhầm lẫn khuôn mặt đó.
Anh hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng bước tới gần cửa.
“Kayla?” Marcus khẽ gọi.
Cô gái quay lại, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên. Cô ấy gật đầu.
“Vâng?” Cô ấy trả lời, giọng nói nhỏ nhẹ. “Anh là ai?”
Marcus cảm thấy lạnh sống lưng. “Tôi là Marcus,” anh nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Bạn của Tyler. Cô đã dẫn chúng tôi đến Rose Manor.”
Khuôn mặt Kayla lộ rõ vẻ bối rối. Cô ấy lắc đầu chậm rãi.
“Tôi xin lỗi, tôi không biết anh đang nói về cái gì,” Kayla nói. “Rose Manor? Tyler? Tôi chưa từng gặp anh hay bất kỳ ai tên Tyler.”
Cô ấy giải thích thêm, ánh mắt đầy sự thành thật. Cô đã ở đây, trong bệnh viện này, chăm sóc bạn trai bị bệnh nặng suốt nhiều tuần qua. Cô không hề liên lạc với ai.
Nghe đến đó, mọi thứ trong đầu Marcus như sụp đổ. Anh nhận ra “Kayla” mà chúng tôi đã gặp, người đã dẫn chúng tôi vào dinh thự ma ám đó, là một kẻ giả mạo. Cô gái trước mặt anh hoàn toàn là Kayla thật, và cô ấy vô tội.
Cú sốc này khiến Marcus như đứng hình. Anh biết rằng sự thật đằng sau cái chết của Dylan và “người dẫn đường” bí ẩn này còn đen tối hơn nhiều so với những gì chúng tôi từng tưởng tượng.
CHƯƠNG 3: Bóng Ma Từ Quá Khứ
Marcus quay về, khuôn mặt anh ấy trắng bệch khi kể lại mọi chuyện. Tôi không tin vào tai mình. Một kẻ giả mạo? Chúng tôi đã bị lừa một cách trắng trợn.
Chúng tôi ngồi lại, tua đi tua lại những đoạn video từ chuyến đi Rose Manor. Marcus phóng to từng khung hình, lướt qua những bình luận và tin nhắn cũ. Anh ấy sử dụng kỹ năng công nghệ của mình để truy vết số điện thoại đã gọi cho anh ban đầu.
Con số đó đã được đăng ký bằng giấy tờ giả mạo, nhưng Marcus tìm thấy một dấu vết. Đường truyền định vị gần nhất dẫn đến một ngôi nhà cũ kỹ ở một khu dân cư khác trong Colorado Springs.
Chúng tôi không do dự. Khi đến nơi, cánh cửa không khóa. Bên trong, căn nhà phủ đầy bụi. Trong một góc phòng khách, chúng tôi tìm thấy một cuốn album ảnh cũ.
Mở cuốn album ra, tôi thấy những bức ảnh của một cô gái trẻ, xinh đẹp nhưng có vẻ buồn bã. Tên cô ấy là Emily. Một lá thư cũ kẹp trong đó, mô tả việc Emily bị bạn học cũ bắt nạt dã man.
Rồi tôi nhìn thấy một bức ảnh khác. Một cô gái đứng cạnh Emily, khuôn mặt cô ấy không thể nhầm lẫn. Đó là “Kayla” giả mạo của chúng tôi. Dưới bức ảnh, một cái tên được viết nắn nót: “Jocelyn”.
Bàn tay tôi run rẩy khi lật sang bức ảnh cuối cùng trong album. Đó là Emily, nước mắt lưng tròng, đứng cạnh Brianna. Brianna đang cười nhạo báng, khuôn mặt đầy vẻ hả hê của tuổi trẻ bốc đồng.
Tôi chết lặng. Marcus cũng đứng cạnh tôi, hai mắt dán vào bức ảnh.
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi rung lên. Một cuộc gọi video từ số lạ.
Tôi nhấn nút trả lời. Trên màn hình là Jocelyn. Cô ta đang ngồi trong chính phòng khách của Dinh thự Rose Manor, và Brianna bị trói chặt vào một chiếc ghế sau lưng cô ta.
Jocelyn cười man rợ. “Brianna,” cô ta nói, giọng nói lạnh lẽo vang vọng qua điện thoại, “bây giờ đến lượt mày phải trả giá cho Emily.”
CHƯƠNG 4: Đồng Phạm và Hận Thù
Tôi và Marcus lập tức lao ra khỏi căn nhà, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Mọi thứ đã trở nên rõ ràng. Jocelyn là kẻ đứng sau tất cả.
Chúng tôi cố gắng tìm con đường nhanh nhất đến Rose Manor, nhưng Jocelyn đã đoán trước. Cô ta chặn tất cả các con đường chính dẫn vào khu vực dinh thự. Chúng tôi buộc phải đi theo con đường vòng nguy hiểm mà “Kayla” giả mạo đã dẫn chúng tôi trước đây.
Trên đường đi, tôi không ngừng gọi cho Brianna, nhưng không có tín hiệu. Nỗi sợ hãi len lỏi trong tôi. Tôi tự hỏi Jocelyn đang làm gì với cô ấy.
Trong Rose Manor, Jocelyn tiếp tục tra tấn tinh thần Brianna. Cô ta buộc Brianna phải xem lại những đoạn tin nhắn cũ, những hình ảnh về Emily bị bắt nạt. Tôi nghe thấy tiếng Jocelyn nói qua điện thoại của mình – tôi đã để lại một cuộc gọi nhỡ và nó vô tình ghi lại âm thanh môi trường.
“Tao đã lên kế hoạch này suốt ba năm,” Jocelyn nói, giọng cô ta đầy căm phẫn. “Từ khi Emily ra đi, tao chỉ có một mục tiêu duy nhất.”
Tôi nghe thấy tiếng Brianna nấc nghẹn.
“Mày nghĩ mày sẽ thoát tội sao?” Jocelyn tiếp tục. “Mày không đơn độc đâu.”
Từ trong bóng tối của căn phòng, một cô gái khác bước ra. Đó là Chloe. Tôi nhận ra cô ấy từ một vài video cũ của Brianna, một người bạn học cũ.
“Chloe cũng bị mày làm nhục,” Jocelyn nói, giọng cười lạnh lẽo. “Cô ấy cũng có mối thù với mày.”
Tôi nghe thấy tiếng Jocelyn giải thích rằng Chloe đã giúp cô ta dàn dựng mọi thứ. Từ việc tìm hiểu về nhóm chúng tôi, giả mạo “Kayla”, đến việc chuẩn bị những màn hù dọa ở Rose Manor. Thậm chí cả “bóng ma” mà Dylan đã nhìn thấy đêm đó cũng chính là Chloe, được ngụy trang cẩn thận để đánh lừa cậu ấy.
Brianna sụp đổ hoàn toàn. Tôi nghe thấy tiếng cô ấy gào thét, nhận ra cái giá khủng khiếp cho những hành động tàn nhẫn trong quá khứ của mình.
CHƯƠNG 5: Kế Hoạch Đổ Vỡ
Cuối cùng, tôi và Marcus cũng đến được Dinh thự Rose Manor, nhờ một lối vào bí mật mà Marcus đã phát hiện trong quá trình nghiên cứu. Tiếng la hét của Brianna và tiếng cười điên dại của Jocelyn vọng ra từ bên trong. Chúng tôi lẻn vào, cẩn thận từng bước chân.
Jocelyn đang trình chiếu một đoạn video giả mạo về hồn ma Emily xuất hiện, nhằm khiến Brianna phát điên. Tôi thấy Brianna co rúm người lại trên ghế, đôi mắt cô ấy dán chặt vào màn hình.
Marcus nhanh chóng hành động. Anh ấy cố gắng phá hệ thống điện thoại của Jocelyn từ xa, gây nhiễu sóng và làm gián đoạn màn trình diễn. Màn hình video đột ngột giật giật rồi tắt hẳn. Jocelyn gào lên vì tức giận.
Cô ta rút một con dao găm nhỏ ra, ánh kim loại lấp loáng trong ánh sáng mờ ảo. Tôi thấy cô ta chĩa mũi dao về phía Brianna, người đang run rẩy không ngừng.
“Mày sẽ phải trả giá!” Jocelyn gầm gừ.
Chloe, người đứng cạnh Jocelyn, bắt đầu hoảng sợ. “Dừng lại đi, Jocelyn!” cô ta hét lên, giọng run rẩy. “Tình hình đang vượt quá tầm kiểm soát rồi!”
Jocelyn quay phắt lại, khuôn mặt cô ta vặn vẹo vì giận dữ. “Mày nói cái gì? Sau tất cả những gì chúng ta đã làm?”
“Em sợ… em sợ bị bắt!” Chloe thút thít.
Cuộc tranh cãi nảy lửa giữa hai kẻ trả thù vang vọng khắp căn phòng tối tăm. Đây là cơ hội của chúng tôi. Tôi ra hiệu cho Marcus. Anh ấy gật đầu, chúng tôi chuẩn bị hành động.
CHƯƠNG 6: Sự Thật Đau Lòng
Không thể chờ đợi thêm nữa, tôi lao ra khỏi chỗ nấp. Tôi cố gắng khống chế Jocelyn, bất ngờ lao vào cô ta từ phía sau. Cùng lúc đó, Marcus xông vào, nhanh chóng cởi trói cho Brianna.
Một cuộc xô xát hỗn loạn diễn ra trong căn phòng tối tăm. Brianna, vừa được giải thoát, bật dậy và cố gắng chạy trốn. Tôi giữ chặt Jocelyn, cô ta vùng vẫy dữ dội.
“Chloe!” Tôi gằn giọng, nhìn về phía cô ta, người đang đứng thất thần. “Chuyện gì đã xảy ra với Dylan? Cậu ấy không tự tử, đúng không?”
Chloe nhìn tôi, đôi mắt cô ta ngấn nước. Cô ấy co rúm người lại, cuối cùng không thể giữ được nữa.
“Không… không phải tự tử!” Chloe thú nhận qua tiếng nấc. “Dylan đã tìm thấy tôi… Anh ta dọa sẽ tố cáo tất cả…”
Cô ta kể lại rằng Dylan đã theo dõi cô, sau khi rời Rose Manor, cậu ấy bắt đầu nghi ngờ. Dylan đã phát hiện ra cô là một phần của âm mưu và đe dọa sẽ vạch trần mọi chuyện.
“Tôi chỉ đẩy anh ta để thoát thân thôi!” Chloe khóc nức nở. “Anh ta cố gắng giữ tôi lại trên sân thượng. Tôi sợ quá…”
Lời thú nhận của Chloe khiến tôi bàng hoàng. Sự thật về cái chết của Dylan đau đớn hơn mọi tưởng tượng. Dylan đã không tự tử, cậu ấy bị sát hại.
Trong khoảnh khắc tôi sững sờ, Jocelyn đã vùng vẫy thoát ra khỏi tay tôi. Cô ta cầm con dao, ánh mắt điên cuồng, lao thẳng về phía Brianna đang cố gắng tìm lối thoát.
CHƯƠNG 7: Bóng Ma Thực Sự
Jocelyn lao về phía Brianna, con dao sáng loáng. Tôi vội vã cố gắng ngăn chặn, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Chloe đột nhiên giằng lấy con dao từ tay Jocelyn. Tôi không biết cô ta định làm gì, tự vệ hay chỉ là một phản ứng bộc phát.
Cả ba người giằng co kịch liệt. Con dao, trong một cú vặn mình đầy hoảng loạn, đâm vào bụng Chloe. Cô ta ngã xuống, một tiếng rên đau đớn thoát ra khỏi cổ họng, máu bắt đầu chảy lênh láng trên sàn nhà mục nát.
Jocelyn gào thét một cách hoảng loạn, quỳ xuống bên cạnh Chloe. Brianna đứng sững sờ, mắt cô ấy mở to.
Đúng lúc đó, một luồng khí lạnh thấu xương đột ngột tràn ngập căn phòng, khiến cả ba chúng tôi phải rùng mình. Một cánh cửa tự động đóng sầm lại với lực mạnh, tạo ra một tiếng động chói tai.
Đèn pin của tôi nhấp nháy liên tục, ánh sáng mờ ảo nhảy múa trên các bức tường. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một bóng dáng mờ ảo của một người phụ nữ mặc áo trắng, với mái tóc dài xõa xuống, lướt qua khung cửa sổ đổ nát.
Bóng ma không nói gì, chỉ đứng đó nhìn chằm chằm vào cảnh tượng hỗn loạn. Tôi, Jocelyn, Brianna và Marcus, tất cả chúng tôi đều nhìn thấy nó. Một sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng.
Không ai trong chúng tôi có thể giải thích được. Đó là linh hồn của một nạn nhân cũ của dinh thự này? Hay là hồn ma của Emily, được triệu hồi bởi những cảm xúc dữ dội của Jocelyn? Hay là một báo ứng siêu nhiên thực sự đã can thiệp vào cuộc trả thù này?
CHƯƠNG 8: Hậu Quả và Nỗi Ám Ảnh
Tiếng còi xe cảnh sát và xe cứu thương xé tan màn đêm yên tĩnh của Rose Manor. Jocelyn bị bắt ngay tại chỗ. Cô ta quỳ gối bên xác Chloe, vừa khóc vừa cười điên dại, cảnh tượng đó ám ảnh tôi mãi mãi. Cô ta bị đưa đi với các cáo buộc bắt cóc, hành hung, âm mưu giết người và che giấu tội ác liên quan đến cái chết của Dylan.
Chloe được xác nhận đã chết do vết thương từ con dao. Brianna được giải cứu trong tình trạng hoảng loạn tột độ, nhưng cô ấy cũng phải đối mặt với những câu hỏi của Detective Miller về quá khứ bắt nạt của mình.
Detective Miller, ban đầu hoài nghi, đã lắng nghe lời khai của tôi và Marcus về những sự kiện kỳ lạ xảy ra. Tuy nhiên, bằng chứng về bóng ma không thể chứng minh được. Họ kết luận Chloe chết do tai nạn trong lúc giằng co.
Dinh thự Rose Manor một lần nữa chìm vào im lặng, nhưng nỗi ám ảnh về những gì đã xảy ra sẽ mãi đeo bám những người sống sót. Tôi và Marcus được coi là những nhân chứng quan trọng, nhưng chúng tôi cũng mang trong mình câu hỏi liệu những gì chúng tôi thấy chỉ là sự dàn dựng hay thực sự có một thế lực khác đã can thiệp vào cuộc trả thù này.
Cuộc sống của tôi và Brianna không thể nào trở lại bình thường. Quá khứ đã quay lại ám ảnh cô ấy, và những gì chúng tôi chứng kiến ở Rose Manor đã thay đổi chúng tôi mãi mãi.
Leave a Reply